1. Noron.vn
  2. Nguyễn Phương Lâm
Avatar user Nguyễn Phương Lâm

Nguyễn Phương Lâm

Vài ý nghĩ về cái kết truyện cổ tích Tấm Cám

Câu chuyện Tấm Cám còn rất nhiều ẩn ý mà đến khi lớn mình mới nhận ra. Nhân vật cô Tấm là nhân vật duy nhất trong truyện cổ tích đã tự ra tay trừng phạt những kẻ hãm hại mình. Ở đây thực chất Tấm Cám không chứng minh cho câu "ác giả ác báo" hay "ở hiền gặp lành", mà phải là câu "nợ máu phải trả bằng máu" mới đúng. Tấm Cám chứng minh được một điều là nếu ta nhân nhượng với kẻ xấu thì kẻ xấu sẽ mãi mãi không bị trừng phạt. Và trong xã hội của Tấm Cám, ông vua, người đáng ra phải bảo vệ cho Tấm, tìm lại công lý cho Tấm, lại không phải là kẻ đứng về phía cô, mà là một thứ gián tiếp gây ra cái chết của Tấm, và là thứ quyền lực bù nhìn, bất lực, hèn nhát, nhu nhược, bị dắt mũi bởi mẹ con Cám.

Nếu Tấm không đứng ra tự trừng trị hai mẹ con Cám thì ai sẽ làm thay cô ấy đây? Không ai cả.

Còn hình ảnh bà lão và cô Tấm bước ra quả thị thì thể hiện điều gì? Cô Tấm đã muốn có một cuộc sống vượt xa hoàng cung, ẩn mình để tránh những mũi dao và công kích từ những con người độc ác, nhưng vì lòng tham của bà lão, từ lúc hứa chỉ coi quả thị là một món thơm để ngửi, tới khi nhận ra quả thị có cô Tấm với những bữa cơm ngon canh ngọt, bà xé nát vỏ thị vì mong muốn có một người con gái và cho rằng như vậy thì cô Tấm sẽ mãi ở bên cạnh bà. Hành động này đẩy cô Tấm lại một lần nữa phải bước ra xã hội và cũng từ đó vua nhận ra cánh trầu cô têm và đón cô vào cung. Chi tiết này thể hiện điều gì? Thể hiện rằng cách dễ nhất để đánh mất điều quý giá nhất của mình đó là khoe khoang nó cho cả thế giới biết. Cũng từ đây, cô Tấm dù muốn hay không muốn, cũng đã quay về với vị trí đáng ra cô phải ở, và lần này để bảo vệ vị trí đó, cô phải trở thành kẻ ác.

Từ ông Bụt, con cá Bống, đến con quạ đã hét "Ngon ngỏn ngòn ngon. Mẹ ăn thịt con, có còn xin miếng!" ở chi tiết cuối lúc dì ghẻ ăn hũ mắm nhận được từ Tấm, mọi nhân vật và hình ảnh trong Tấm Cám đều đại diện cho một loại người trong xã hội. Câu chuyện Tấm Cám còn sâu xa hơn những gì mà một đứa trẻ có thể hiểu nhiều!