Bạn có phải là người vô thần Theo bạn vô thần là gì?

  1. Tâm linh

Cá nhân mình chia những người vô thần thành 4 cấp độ:
- Những người cho rằng thần cũng là những sinh vật, con người hoặc các loài khác có thể tu luyện tiến hoá thành. Phật giáo, đạo giáo tu tiên, nhà giả kim thuộc nhóm này
- Những người cho rằng không có thần linh tồn tại, nhưng vẫn tin vào số mệnh, các hiện tượng siêu tự nhiên như ma quỷ, vận rủi, lên đồng...
- Những người hoàn toàn không tin vào các hiện tượng siêu tự nhiên, họ tin vào khoa học, đặc biệt là cái bài báo "các nhà khoa học nói rằng", đôi khi họ tin nhầm giả khoa học mà không biết được
- Những người vô thần đầy hoài nghi, dù cho là nhà khoa học nào nói, họ vẫn cầm thái độ hoài nghi xem xét lại lập luận đó có logic, báo cáo thí nghiệm đó có hợp lý hay không mới tin 70-80%, với họ luôn có quy tắc khách quan phía sau, chỉ là khám phá ra được hay chưa
Từ khóa: 

tâm linh

"Vô thần " có thể hiểu là sự thiếu vắng niềm tin vào sự tồn tại của thần linh.

Mình theo Đạo Thiên Chúa, có nhiều sự việc mình cảm thấy rất nguy hiểm, nhưng mỗi khi xảy ra, mình đều cầu xin ơn gọi của Chúa và thật may mắn, mọi chuyện lại an toàn với mình.

Và nhiều lần như vậy, nên có lẽ mình không thuộc vào kiểu người "Vô thần" đâu nhá. ^_^

Trả lời

"Vô thần " có thể hiểu là sự thiếu vắng niềm tin vào sự tồn tại của thần linh.

Mình theo Đạo Thiên Chúa, có nhiều sự việc mình cảm thấy rất nguy hiểm, nhưng mỗi khi xảy ra, mình đều cầu xin ơn gọi của Chúa và thật may mắn, mọi chuyện lại an toàn với mình.

Và nhiều lần như vậy, nên có lẽ mình không thuộc vào kiểu người "Vô thần" đâu nhá. ^_^

Chắc là e thuộc nhóm 2. Chỉ là không hẳn là e không tin vào thần linh, mà e nghĩ rằng nếu có, thì đó có lẽ không phải một ông thần hay bà thánh nào đó, mà là một dạng trí thông minh siêu nhiên, một sinh linh, sinh vật nào đó mà con người chúng ta chưa định nghĩa được.
Nhiều bạn có thể cho rằng những người hữu thần là những người tin vào các học thuyết tâm linh một cách mù quáng. Nhưng cá nhân e tự thấy bản thân là một người đầy hoài nghi, như cách mà a miêu tả những người thuộc nhóm 4.
E đã thử sống theo đủ mọi loại cách sống, từ vô thần, bất cần cho đến tập tành làm những con chiên ngoan đạo..."trials & errors" đã rất nhiều, tất cả chỉ để kiểm chứng chắc chắn được rằng thế giới vật chất mà chúng ta mắt thấy tai nghe mỗi ngày không phải là thế giới duy nhất tồn tại.
Còn có những thế lực khác, những sinh linh, sinh vật siêu thông minh nào đó ngoài kia đang vận hành thế giới vật chất của chúng ta theo một số quy luật rất cụ thể (như luật cân bằng, nhân quả...mà e đã từng chia sẻ trong nhiều bài viết & bình luận trước đây).
Trở lại với câu hỏi của a: theo e thì vô thần đơn giản là những người không tin vào các vấn đề tâm linh thần bí (không thể mắt thấy tai nghe, kiểm chứng bằng công cụ...), không tin vào bất cứ vị thánh thần hay học thuyết, tôn giáo nào. Thể theo định nghĩa trên về vô thần, thì e không thuộc nhóm những người vô thần.
Thân. :D
Mình theo Phật, vậy chắc ko phải vô thần. Nhưng mình tin theo kiểu "Phật tại tâm". Kiểu như tin lý trí chứ ko phải tin theo kiểu cuồng tín. Lời Phật dạy thì xin ko nói đến là đúng hay sai vì chắc chắn ko đủ "trình". Chỉ là mình tin vào Nhân - Quả. Cố gắng sống Thiện, làm những điều mà suy xét cho là đúng. Còn ai nói đi chăng nữa, kể cả các vị sư, mặc dù vẫn kính trọng nhưng luôn suy xét xem những lời đó có đúng ko, nếu ko thì vẫn phản đối như thường. Kiểu tin nửa vời vậy. Kiểu khoa học và tôn giáo luôn song hành. Ko biết vậy thì thuộc dạng nào nhỉ, chắc dạng nửa nạc nửa mỡ :v

Mình xin chia sẻ một nhận xét cá nhân: Rất nhiều khi mình tranh luận, mình nhận ra rằng một số lớn người tự nhận là "vô thần" thật ra là người theo "thuyết bất khả tri".

Mình không chắc mình thuộc nhóm nào trong các nhóm trên của bạn
- Mình không có niềm tin hoàn toàn vào Phật Giáo, Chúa hay những hiện tượng siêu nhiên nhưng cũng không bác bỏ hoàn toàn vì mình không tìm hiểu quá nhiều và mình nghĩ hiểu biết của con người là có hạn.
- Trong đời sống hằng ngày mình lựa chọn tin vào khoa học nhưng cũng vẫn open cho những khả năng khác nằm ngoài sự hiểu biết của khoa học.

Cách đặt vấn đề và đưa ra các lựa chọn tốt đấy. Nhưng chính cái định nghĩa "vô thần" là một định nghĩa khá tranh cãi, nguyên nhân nằm ở chỗ nó bị phụ thuộc quá nhiều vào nhận định của cá nhân. Tức là cùng một sự kiện, có người coi nó là khoa học, có người coi nó không, nhưng cả hai đều tự nhận mình là vô thần.

Hầu hết các trường hợp mà mình thấy, người ta đều nói "phải suy nghĩ giống tôi thì mới là vô thần thật sự, còn người khác thì chỉ vô thần một phần thôi".

Tôi thường tự nhận mình không phải là người vô thần, không phải vì tôi là người tin thờ thần, mà vì tôi không thấy hứng thú với những người thích tranh cãi về định nghĩa "vô thần là gì?".

Quay trở về các lựa chọn, có một chuyện mà rất nhiều người dính vào đó là đồng hoá "vô thần" với "tin theo khoa học", ngay cả người hỏi cũng nghĩ như vậy khi phân loại vô thần theo niềm tin vào khoa học.

Và vì thế, tôi nghĩ tôi không tranh luận chuyện này nữa. Vì mọi lời nói của tôi có thể bị những người đang gộp vô thần vào khoa học "ném đá" ngay lập tức.

Mọi thứ trong vũ trụ đều từ phản ứng hóa học mà ra thôi ( trừ mấy cái vật chất tối gì đó chưa biết nó là gì..v.v. ) nên sẽ giải thích được tất cả khi khoa học đủ tiên tiến. Mình chẳng tin vào ông thần nào.

Mác viết: “Tôn giáo là  tiếng thở dài  của  chúng sinh bị áp bức,   trái tim  của  thế giới không có trái tim,   tinh thần  của  những trật tự không có tinh thần. Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”. Mình thấy việc tin vào thần thánh chỉ thể hiện sự yếu đuối và bất lực của bản thân. Quan điểm cá nhân nhé :))) mình ko công kích hay phủ định mọi người tin vào nó, dù sao nó sinh ra với mục đích tốt.

Cá nhân mình ko tin vào thần, phật, chúa, ma, quỷ, hồn... siêu nhiên gì gì đấy. Đám kia sinh ra là do con người còn mông muội, thiếu hiểu biết, chưa đủ kiến thức nên thất bại trong việc giải thích có hệ thống và khoa học một số các hiện tượng tự nhiên, từ đó phải kiếm 1 thế lực nào đấy nằm ngoài hiểu biết, siêu việt hơn để bấu víu vào. Đến khi khoa học phát triển mạnh hơn thì đám kia cũng dần dần lui vào dĩ vãng thôi.

Theo quan điển của mình, khoa học chỉ nhìn lập luận, thí nghiệm, bằng chứng, chứ ko nhìn người. Nhà khoa học nổi tiếng như Einstein, Newton, Galileo... cũng đưa ra đầy những công trình nghiên cứu, nhận định sau này bị thí nghiệm thực tế phủ nhận, chứng minh là không đúng. Thêm vào đó, hiểu biết, lập luận của các nhà khoa học đều dựa trên những hiện tượng họ quan sát được, sau đó tiến hành đo đạc, thí nghiệm từ đó rút ra các kết luận. Những thứ này bị giới hạn bởi phương tiện kỹ thuật của từng thời kỳ, ví dụ thời Newton làm gì có cái gì để mà đo lường những thứ chuyển động siêu nhanh.

1 định luật, thuyết ở hiện tại có thể được công nhận rộng rãi; nhưng tới khi khoa học kỹ thuật phát triển hơn, quan sát nhiều hơn, sâu hơn, xa hơn thì rất có thể các lý thuyết hiện tại sẽ bị phủ định và những lý thuyết mới phù hợp với thực tiễn hơn sẽ ra đời. 

Vô thần là gì?
Nhìn bề ngoài, những người vô thần là vô thần, có nghĩa là họ không liên quan gì đến thần linh hoặc với tâm linh, tôn giáo và những thứ tương tự.

Nhưng “chủ nghĩa vô thần” tốt hơn nên được coi là lời buộc tội của các thành viên của một tôn giáo cụ thể, vì đó là cách thuật ngữ này ban đầu được sử dụng. Người vô thần chỉ là người nước ngoài hoặc không tin vào một số tín điều.

Bạn đang xem: Vô thần là gì

Ở La Mã cổ đại, những người theo đạo Thiên Chúa là những người vô thần, và một khi Cơ đốc giáo trở thành tôn giáo chính thức của Rome thì những người ngoại giáo trở thành những người vô thần. “Chủ nghĩa vô thần” là một thuật ngữ tương đối nên cả Cơ đốc nhân và người ngoại giáo đều không phải là người vô thần theo nghĩa hoàn toàn vô thần. Họ là những người không tin vào một số vị thần nhất định, nhưng họ có các thực hành tôn giáo bản địa của họ và các thần thoại và thần học thay thế.

Khi chủ nghĩa vô thần mới là một thứ (mốt nhất thời), Richard Dawkins thích nói rằng những người vô thần chỉ đơn thuần đi xa hơn một bước so với những người theo đạo Thiên Chúa, người Hồi giáo hoặc bất kỳ người tôn giáo nào khác, vì sau này từ chối tất cả các vị thần và tôn giáo trừ của họ. Người vô thần cũng từ chối tất cả những điều đó, cộng với các vị thần của tôn giáo cuối cùng đang đứng.

Đây là cấp độ tư duy phi triết học phổ biến đối với những người vô thần lấy khoa học làm trung tâm. Bạn thấy đấy, thuyết vô thần chỉ trở thành một vấn đề số học đơn giản. Khi người vô thần đang nói chuyện với một Cơ đốc nhân, cô ấy lấy tất cả các vị thần không phải là Cơ đốc giáo mà cả hai đều bác bỏ, và cô ấy thêm vị thần của Cơ đốc nhân vào danh sách. Đồ ngốc! Đó là cách bạn có thể biến một người vô thần – một người vô thần – trở thành một Cơ đốc nhân. Bạn chỉ thuyết phục Cơ đốc nhân phủ nhận một vị thần nữa.

Tuy nhiên, điều mà quan niệm vô thần này loại bỏ là tất cả các khía cạnh khác của tôn giáo, chẳng hạn như sự tôn kính, thờ phượng và tâm linh, vốn tái xuất hiện dưới các hình thức thế tục.

Chẳng hạn như việc thờ ngẫu tượng, tôn thờ tiền bạc, quyền lực, thú vui hoặc việc nắm giữ những của cải vật chất này là thiêng liêng và đáng được quan tâm hàng đầu. Liệu người vô thần có vô thần không khi cô ấy đối xử với một thứ như thể đó là thần của mình, khi cô ấy tin tưởng vào giá trị của một cách sống nào đó trong khi thiếu lý do đủ để làm như vậy?

Những người cộng sản Liên Xô rõ ràng là vô thần, nhưng họ tôn thờ nhà nước như một điều tốt lành tối thượng, tôn kính Vladimir Lenin như một vị thánh, và coi Josef Stalin như một vị vua tuyệt đối có thể quyết định số phận của hàng triệu người theo ý thích. Mô hình chính trị của chế độ cai trị tuyệt đối đó bị bão hòa với các ý nghĩa tôn giáo, vì trong hàng nghìn năm, sự tôn kính đối với một vị vua được chứng minh một cách thần quyền, bằng cách lôi cuốn vào những huyền thoại tôn giáo về cách các vị thần trao quyền cho người cai trị, khiến vua hoặc nữ hoàng trở thành tác nhân của trật tự thần thánh..

Tương tự như vậy, Đức Quốc xã tôn thờ Volk, bản chất của một dân tộc thuần chủng, và họ tôn Adolph Hitler là nhà lãnh đạo có tầm nhìn xa của chủng tộc tối cao được tâm linh hóa này. Đức Quốc xã tự thấy mình đã hoàn thành kỳ vọng của Nietzsche rằng một tôn giáo mới sẽ phải thay thế những tôn giáo cũ sau cái chết về mặt chức năng của các vị thần cổ đại và trung cổ dưới bàn tay của những người theo chủ nghĩa hiện đại.

Chủ nghĩa tự do đã đánh bại cả chủ nghĩa cộng sản Liên Xô và chủ nghĩa Quốc xã trong thế kỷ trước, tạo ra trật tự thế giới mới, được cho là thế tục của chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa tiêu dùng, dân chủ và tiến bộ khoa học kỹ thuật vô tận.

Vậy thế giới tự do này có phải là vô thần không? Nền văn minh cuối hiện đại này có thiếu người hay vật thiêng nào không?

Chắc chắn, không có nhà độc tài hay vị thần nào cai trị các tháp tự do, mặc dù các tôn giáo như Khoa học giáo và Chủ nghĩa Trump chứng minh rằng sự thôi thúc tôn giáo vẫn có thể nổi lên một cách nghịch lý ở các khu vực thế tục của Hoa Kỳ. Và trong khi mọi người được tự do thờ cúng riêng tư trong các xã hội tự do, quyền tự do này có ý nghĩa bảo trợ, vì các tôn giáo chỉ được chấp nhận bởi những người có sự nhạy cảm tự do xác định bản chất của các thể chế cai trị.

Tham khảo thêm: Phân biệt công dụng giữa Test nhanh kháng nguyên và RT-PCR trong sàng lọc Covid-19 | Bệnh viện Hoàn Mỹ Đà Nẵng

Ý tưởng của chủ nghĩa tự do cho rằng tất cả các cá nhân đều có giá trị như nhau do khả năng tự kiểm soát hợp lý của họ. “Con người cá nhân” là một từ trừu tượng, thường được xác định chỉ dành cho những người đàn ông châu Âu da trắng, giàu có, nhưng cuối cùng hiện đại được hiểu là áp dụng cho những bộ óc và cơ thể có tư duy tự do, có trách nhiệm nói chung. Do đó, chủ nghĩa tự do đòi hỏi mọi người phải được tự do theo đuổi mục tiêu của mình. Xã hội nên phản ánh quyền tự do bình đẳng đó của mọi cá nhân, bằng cách trao quyền cho họ và bằng cách thoát khỏi con đường của họ.

Ở đây, chúng ta tiếp cận điểm mấu chốt của sự vô thần, mà chúng ta có thể xác định bằng cách đặt ra câu hỏi này: Liệu người tự do có tương đương với đức tin tôn giáo vào giá trị mong muốn của cô ấy và sự đúng đắn khi theo đuổi mục đích tự do lựa chọn của cô ấy không? Nói cách khác, người tự do có an toàn trong lối sống của mình như Cơ đốc giáo, Hồi giáo hay Ấn Độ giáo hay không, bởi vì người theo chủ nghĩa tự do cũng tin tưởng vào một số huyền thoại định hướng cho sự tự do của cô ấy và mang lại cho cô ấy cảm giác có mục đích mặc dù các tín ngưỡng cũ mất quyền lực. ?

Xét cho cùng, có một tôn giáo dân sự ngay cả trong các xã hội tự do như Hoa Kỳ, như sử gia Robert Bellah đã chỉ ra. Người Mỹ tôn kính Tuyên ngôn Nhân quyền của họ như thánh kinh và coi “Những người cha sáng lập” của họ như những vị thánh. Người Mỹ tin rằng đất nước của họ có một số phận hiển nhiên để hoạt động như một quốc gia đặc biệt, không thể thiếu, rằng Hoa Kỳ là ngọn hải đăng hy vọng cho thế giới và là một thành phố sáng chói trên đồi (như được rút ra từ Mat 5:14).

Huyền thoại về chủ nghĩa ngoại lệ này xuất hiện trong câu chuyện về người hùng hành động của Hollywood, người phải “đi một mình” và chống lại hệ thống (tức là luật pháp quốc tế) để ngăn chặn những kẻ xấu quá mạnh đối với những người bình thường (đối với những quốc gia không siêu năng lực).

Hơn nữa, những người Mỹ trung bình được khuyến khích bởi Giấc mơ Mỹ, bởi kỳ vọng rằng Mỹ là nơi có cơ hội và khả năng vận động đi lên, nơi bất kỳ ai cũng có thể thành công nếu họ làm việc chăm chỉ, bởi vì sân chơi của nền kinh tế, như trước đây, là công bằng. Huyền thoại này được củng cố bởi các quảng cáo của công ty, các bài phát biểu chính trị và các chiến dịch quảng bá chủ nghĩa tiêu dùng của người Mỹ.

Như các nhà sử học tự do, dựa trên thực tế hiểu, đây đều là những huyền thoại thế tục. Ví dụ, Mỹ tụt hậu so với châu Âu, Canada, Nhật Bản và New Zealand về khả năng di chuyển kinh tế đi lên, và tính dịch chuyển này đã giảm ở Mỹ kể từ những năm 1940.

Những huyền thoại thế tục của Mỹ có thể là vô thần ở chỗ chúng dựa trên những ý tưởng hiện đại hơn là rút ra từ các tôn giáo cổ xưa một cách rõ ràng, nhưng chúng về mặt chức năng là tôn giáo và dựa trên đức tin. Do đó, ngay cả những người Mỹ bình thường, thế tục – hoặc người phương Tây hoặc thế giới thứ nhất nói chung hơn vì những người theo chủ nghĩa thế tục không phải người Mỹ cũng có tôn giáo công dân của họ – không phải là vô thần theo nghĩa hoàn toàn không liên quan gì đến tôn giáo. Một tôn giáo công dân vẫn là một tôn giáo, và sự ảo tưởng của khối người thế tục được đánh giá cao tương đương với một huyền thoại hoặc với cái mà Plato gọi là “lời nói dối cao cả”.

Trong Homo Deus, nhà sử học Yuval Harari cho thấy lý do tại sao nên mong đợi sự tôn giáo này, khi ông so sánh các tôn giáo trong thế giới cổ đại với các thương hiệu doanh nghiệp. Trong khi Cơ đốc giáo tập trung vào các tư tưởng chính trị, hầu hết các tôn giáo là những lối sống được phân biệt bằng cách một số biểu tượng thúc đẩy hành vi xã hội.

Cũng giống như các biểu tượng của Apple, Google, Tesla hoặc Americana hệ thống hóa các cam kết mua một số sản phẩm nhất định hoặc mua theo tín ngưỡng dân tộc, người Ai Cập cổ đại, Babylon, Ba Tư và Trung Quốc đã bị thu hút bởi các biểu tượng của sự thiêng liêng khiến họ cảm thấy đặc biệt và như ở nhà. trong một cam kết của địa phương.

Tóm lại, thần thoại dựa trên nền tảng của các đặc tính. Thần thoại là “kiến trúc thượng tầng hệ tư tưởng” của chủ nghĩa Mác về thực tại vật chất của các dấu ấn văn hóa. Thần thoại là những hư cấu chúng tôi kể để hợp tác trong doanh nghiệp văn minh hoặc quốc gia của chúng tôi.

Mặc dù những người vô thần như Richard Dawkins và Sam Harris không chịu thừa nhận rằng khoa học có bất kỳ khía cạnh tôn giáo nào, nhưng khoa học viễn tưởng có chức năng như một kho lưu trữ những câu chuyện lấy khoa học làm trung tâm, thu hút trí tưởng tượng của công chúng và hướng dẫn thái độ của chúng ta đối với khoa học và công nghệ.

Cho đến khi có sự gia tăng của chủ nghĩa chống trí thức ở Hoa Kỳ, do mạng xã hội và trang thông tin của cánh hữu, người Mỹ tin tưởng rằng những tiến bộ khoa học và công nghệ là tiến bộ về mặt xã hội. Họ cho rằng họ đang thiết lập loại thế giới thần tiên thế tục hoặc Thiên đường thay thế được mô tả trong khoa học viễn tưởng lạc quan kể từ đầu thế kỷ XX.

Tham khảo thêm: NHỮNG NGHIÊN CỨU MỚI VỀ HỒI HẢI MÃ (HIPPOCAMPUS) | BvNTP

Thay vì đồng ý rằng huyền thoại lấy khoa học làm trung tâm ủng hộ niềm tin thế tục vào khoa học và công nghiệp, Sam Harris khẳng định trong The Moral Landscape rằng không cần những huyền thoại như vậy, vì ý nghĩa của cuộc sống là hiển nhiên, như được cho là đã tiết lộ qua các thí nghiệm tư tưởng thực dụng của Harris..

Ông nói rằng có Cuộc sống Tốt và Cuộc sống Xấu, một lối sống tràn ngập niềm vui và cơ hội, lối sống kia với nỗi thống khổ và áp bức. Trực giác cho chúng ta biết thích cái trước hơn cái sau, và đó là tất cả những gì chúng ta cần biết về giá trị cuối cùng của chúng ta nên là gì. Khoa học bước vào để cho chúng ta biết cách đạt được Cuộc sống tốt đẹp hoặc cách hạnh phúc và sau đó chúng ta bắt đầu cuộc đua.

Tuy nhiên, ngay cả khi Harris nói đúng về trực giác của chúng ta và ngay cả khi có một số lập luận hợp lý cho thấy chúng ta nên tin tưởng chúng, các xã hội tự do theo đuổi hạnh phúc không phải vì bất kỳ lập luận nào như vậy mà vì những huyền thoại tự do như được chiếu hàng ngày trên truyền hình và ở Hollywood phim.

Chúng ta cần những câu chuyện để đảm bảo với chúng ta không chỉ rằng hạnh phúc là có thể và có thể xảy ra với tất cả mọi người hoặc rằng một người không cần phải hạnh phúc chỉ vì người khác hoặc chi phí của tự nhiên; chúng ta cần những hư cấu để thuyết phục chúng ta rằng một cuộc sống hạnh phúc không bị hoen ố khi được xem xét từ quan điểm khách quan, từ quan điểm vượt qua một đặc tính cụ thể.

Do đó, đây là sự vô thần thực sự, quan điểm triết học nhìn thấu những huyền thoại thế tục đề cao mọi đặc tính, mọi lối sống tập thể quy mô lớn. Những người không liên quan gì đến tôn giáo tránh xa tất cả các thần tượng và do đó bị lên án coi tự do của họ là vô lý. Vô thượng đế bắt nguồn từ triết học hiện sinh, trong tính khách quan khoa học và trong các hình thức trao quyền hiện đại giúp giải phóng cá nhân khỏi những ảo tưởng thuần hóa quần chúng bằng cách thúc đẩy các đặc tính dựa trên đức tin của chúng ta và tự động hóa hành vi văn minh của chúng ta.

Vậy thì có hai loại tự do, ngây thơ và triết học hoặc siêu hoài nghi. Người theo chủ nghĩa tự do ngây thơ là một thành viên nổi bật của tôn giáo công dân, tin tưởng vào những huyền thoại thế tục hoặc hữu thần biện minh cho đặc tính của người dân. Người tự do ngây thơ này khác xa với sự vô thần ngay cả khi cô ấy “vô thần” theo nghĩa là cô ấy bác bỏ các tôn giáo cổ đại và các vị thần cũ.

Người theo chủ nghĩa tự do hoang tưởng hoặc hoài nghi khiến bản thân không thích nghi ngờ ngay cả nền tảng mà cô ấy đang đứng, bao gồm cả những yếu tố khác đang giữ vững xã hội khiến cô ấy không phải tự chống đỡ trong vùng hoang dã vô nhân đạo. Không cần phải nói, cô ấy nghi ngờ tôn giáo công dân của Mỹ, thích lịch sử khách quan hơn là xu nịnh dân tộc hoặc văn hóa dân gian và tuyên truyền của công ty.

Trên danh nghĩa, cô ấy là một phần của xã hội tự do nhưng cô ấy sống một cuộc sống hai mặt, bởi vì bí mật, ít nhất, cô ấy nghi ngờ cuộc sống của mình là vô nghĩa. Đó là bởi vì cô ấy không thể không coi toàn bộ nền văn minh tự do (tư bản và dân chủ) như một ảo giác quần chúng đang thực hiện một cuộc thực hành kỳ cục, tự mâu thuẫn. Hạnh phúc đối với cô ấy là đòi hỏi phải có một điệu nhảy mà cô ấy không thể biểu diễn vì cô ấy quá thông minh. Cô ấy tò mò một cách thảm hại về những vấn đề trí tuệ, bởi vì cô ấy không thích những gì cô ấy tìm thấy ở cuối cuộc tìm hiểu lý trí.

Những người vô thần thực sự không có lòng ham muốn ý nghĩa. Họ thường “hậu hiện đại” ở chỗ họ không thể tin tưởng vào bất kỳ tổ chức hoặc nhân vật chính quyền nào bởi vì họ có trách nhiệm nghĩ rằng mọi huyền thoại đều là những động thái trong một trò chơi quyền lực trống rỗng. Người vô thần cuối cùng có thể trở nên hoài nghi, hư vô và thờ ơ.

Ở mức độ nào đó, người vô thần không giống như những người vô thần mới. Các thành viên hàng đầu của nhóm thứ hai là những người theo chủ nghĩa tự do theo nghĩa đầu tiên hoặc nếu không thì họ đã phân nhánh theo hướng thay thế và tạo ra sự sùng bái nam tính. Ngược lại, những người vô thần hoặc vô thần theo nghĩa đầy đủ có nhiều khả năng bị gạt ra ngoài lề xã hội vì họ không tôn trọng các chuẩn mực xã hội, thậm chí không tôn trọng các chuẩn mực của xã hội tự do hiện đại “khai sáng”.

Nhiệm vụ hiện sinh đối với những người vô thần không ngây thơ là sống với danh dự không tin tưởng, tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống bất chấp sự khủng khiếp của tri thức khách quan, và không cần dùng đến những huyền thoại, tưởng tượng và lừa đảo thế tục.

Vô thần hay hữu thần ko quan trọng. 
Quan trọng là bạn sống như thế nào ? Người khác đánh giá về bạn ra sao.
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở,
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn. " 
- Chế Lan Viên
Bậc giác giả như Chúa Jesus cũng nói qua rất nhiều dụ ngôn. Ví như dụ ngôn con chiên đi lạc hay dụ ngôn người cha nhân từ. Vô thần hay giả tạo chính Chúa cũng từng khuyên bảo tông đồ của mình về cách ăn chay, cầu nguyện ra làm sao cho đúng. Những người đó còn tệ hơn cả vô thần với Chúa họ là kẻ giả hình. Những kẻ luôn bô bô cái miệng Chúa này, Chúa nọ cũng ko vào được nước Trời.