“Ngôn ngữ chat” lạ hóa tiếng Việt hay dị hóa tiếng Việt?

Từ khóa: Kiến thức chung
“Ngôn ngữ chat” ngắn gọn về ngữ pháp và từ vựng nên đã đáp ứng nhu cầu về tốc độ nhắn tin trên điện thoại di động hay giao tiếp trên mạng của người sử dụng. Tuy nhiên, “ngôn ngữ chat” đã làm méo mó ngôn ngữ tiếng Việt và ảnh hưởng đến nhận thức, nhân cách của thanh thiếu niên. Ví dụ: Có một đoạn tin nhắn như sau: “2 e! E dlz? an cm chua? Hm nay troi lah day, ra ngoai miss mac um nak! Khi nao rah thi ib cho a nak...” (Tạm dịch là:chào em! Em đang làm gì? Ăn cơm chưa? Hôm nay trời lạnh đấy,ra ngoài nhớ mặc áo ấm nha! Khi nào rảnh thì nhắn tin cho anh nha...).Nếu đưa tin nhắn này cho một người mà chưa bao giờ tiếp xúc với ngôn ngữ chat thì chắc hẳn họ sẽ nghĩ là tiếng một nước nào đấy. Thật sự rối mắt với một thứ ngôn ngữ không có trong từ điển của bất cứ tiếng nước nào. Sự sáng tạo theo cách viết ở đây quả là có một không hai. Chữ nghĩa đã được đơn giản hóa đến mức tối đa theo cách phát âm, viết tắt và theo quy luật tuổi teen. Chẳng hạn “2” có nghĩa là “xin chào”, “yêu” thì được viết thành “iu”, “buồn” hay “muốn” đều được bỏ chữ “ô”, những chữ “nh” thì giản lược bớt một chữ “h”. Việc chấm, phẩy hay viết hoa đầu câu đều trở nên không cần thiết... Dù để nói nhanh, viết gọn hay vì lý do nào đi nữa thì mục đích cuối cùng của giao tiếp là để người khác hiểu được thông tin mà mình muốn truyền đạt. Thế nhưng với “thế giới teen”, ngoài đạt tốc độ nhanh, từ ngữ nào càng lạ, càng khó dịch nghĩa thì các càng ưa chuộng, mặc cho người đọc, người nghe phải đoán già, đoán non và việc nói một đằng, hiểu một nẻo là thường xuyên xảy ra. Chính vì những suy nghĩ nông nổi như thế mà đã làm cho tiếng Việt bị xâm hại một cách nghiêm trọng. Sử dụng tiếng Việt một cách bừa bãi, cẩu thả và không đúng nghĩa trong sáng của nó. Cứ thế, hiện tượng sử dụng tiếng Việt theo kiểu “ngôn ngữ chat” đã lan ra khắp giới trẻ và trong cộng đồng dân cư mạng như một mốt thời trang mới. Không chỉ dừng ở việc chat, ngôn ngữ kiểu xì -tin này đã đi vào cả bài vở và giao tiếp hàng ngày của giới trẻ. Việc sử dụng “ngôn ngữ chat” thường xuyên sẽ làm giới trẻ không ý thức được trách nhiệm giữ gìn, phát triển ngôn ngữ dân tộc, quên đi bài giảng về sự trong sáng của tiếng Việt. Nếu cứ như vậy thì thật khó để tìm những ngôn từ đẹp, lời văn hay trong giới trẻ. Và lo ngại hơn là cách viết, cách suy nghĩ như thế sẽ hình thành thói quen lười tư duy, thiếu kiên trì, nhẫn nại trong công việc, ảnh hưởng đến nhận thức, nhân cách của giới trẻ sau này. Tác hại dễ thấy nhất đó là những câu trả lời cộc lốc, vô cảm như “biết chết liền”, “hên xui”, “bó tay”... đã trở nên phổ biến. Cần biết nói không với “ngôn ngữ chat”. Để “ngôn ngữ chat” không bị lạm dụng, cần phải có sự khoanh vùng “ngôn ngữ chat”. Nhà trường cần nghiêm cấm việc sử dụng “ngôn ngữ chat” trong các bài viết. Các cơ quan thông tấn báo chí, nhất là báo mạng phải đi đầu trong việc sử dụng từ ngữ một cách thành thật, trong sáng và đúng chuẩn, nhất là khi đăng ý kiến của độc giả. Những nơi công cộng cần quy định nghiêm cấm việc sử dụng ngôn ngữ chat, tiếng lóng hay những từ ngữ tục tĩu. Và cũng rất cần thiết để thực hiện cuộc vận động “Nói không với ngôn ngữ chat”.

Trả lời

“Ngôn ngữ chat” ngắn gọn về ngữ pháp và từ vựng nên đã đáp ứng nhu cầu về tốc độ nhắn tin trên điện thoại di động hay giao tiếp trên mạng của người sử dụng. Tuy nhiên, “ngôn ngữ chat” đã làm méo mó ngôn ngữ tiếng Việt và ảnh hưởng đến nhận thức, nhân cách của thanh thiếu niên. Ví dụ: Có một đoạn tin nhắn như sau: “2 e! E dlz? an cm chua? Hm nay troi lah day, ra ngoai miss mac um nak! Khi nao rah thi ib cho a nak...” (Tạm dịch là:chào em! Em đang làm gì? Ăn cơm chưa? Hôm nay trời lạnh đấy,ra ngoài nhớ mặc áo ấm nha! Khi nào rảnh thì nhắn tin cho anh nha...).Nếu đưa tin nhắn này cho một người mà chưa bao giờ tiếp xúc với ngôn ngữ chat thì chắc hẳn họ sẽ nghĩ là tiếng một nước nào đấy. Thật sự rối mắt với một thứ ngôn ngữ không có trong từ điển của bất cứ tiếng nước nào. Sự sáng tạo theo cách viết ở đây quả là có một không hai. Chữ nghĩa đã được đơn giản hóa đến mức tối đa theo cách phát âm, viết tắt và theo quy luật tuổi teen. Chẳng hạn “2” có nghĩa là “xin chào”, “yêu” thì được viết thành “iu”, “buồn” hay “muốn” đều được bỏ chữ “ô”, những chữ “nh” thì giản lược bớt một chữ “h”. Việc chấm, phẩy hay viết hoa đầu câu đều trở nên không cần thiết... Dù để nói nhanh, viết gọn hay vì lý do nào đi nữa thì mục đích cuối cùng của giao tiếp là để người khác hiểu được thông tin mà mình muốn truyền đạt. Thế nhưng với “thế giới teen”, ngoài đạt tốc độ nhanh, từ ngữ nào càng lạ, càng khó dịch nghĩa thì các càng ưa chuộng, mặc cho người đọc, người nghe phải đoán già, đoán non và việc nói một đằng, hiểu một nẻo là thường xuyên xảy ra. Chính vì những suy nghĩ nông nổi như thế mà đã làm cho tiếng Việt bị xâm hại một cách nghiêm trọng. Sử dụng tiếng Việt một cách bừa bãi, cẩu thả và không đúng nghĩa trong sáng của nó. Cứ thế, hiện tượng sử dụng tiếng Việt theo kiểu “ngôn ngữ chat” đã lan ra khắp giới trẻ và trong cộng đồng dân cư mạng như một mốt thời trang mới. Không chỉ dừng ở việc chat, ngôn ngữ kiểu xì -tin này đã đi vào cả bài vở và giao tiếp hàng ngày của giới trẻ. Việc sử dụng “ngôn ngữ chat” thường xuyên sẽ làm giới trẻ không ý thức được trách nhiệm giữ gìn, phát triển ngôn ngữ dân tộc, quên đi bài giảng về sự trong sáng của tiếng Việt. Nếu cứ như vậy thì thật khó để tìm những ngôn từ đẹp, lời văn hay trong giới trẻ. Và lo ngại hơn là cách viết, cách suy nghĩ như thế sẽ hình thành thói quen lười tư duy, thiếu kiên trì, nhẫn nại trong công việc, ảnh hưởng đến nhận thức, nhân cách của giới trẻ sau này. Tác hại dễ thấy nhất đó là những câu trả lời cộc lốc, vô cảm như “biết chết liền”, “hên xui”, “bó tay”... đã trở nên phổ biến. Cần biết nói không với “ngôn ngữ chat”. Để “ngôn ngữ chat” không bị lạm dụng, cần phải có sự khoanh vùng “ngôn ngữ chat”. Nhà trường cần nghiêm cấm việc sử dụng “ngôn ngữ chat” trong các bài viết. Các cơ quan thông tấn báo chí, nhất là báo mạng phải đi đầu trong việc sử dụng từ ngữ một cách thành thật, trong sáng và đúng chuẩn, nhất là khi đăng ý kiến của độc giả. Những nơi công cộng cần quy định nghiêm cấm việc sử dụng ngôn ngữ chat, tiếng lóng hay những từ ngữ tục tĩu. Và cũng rất cần thiết để thực hiện cuộc vận động “Nói không với ngôn ngữ chat”.