1. Noron.vn
  2. Trời Lạnh Rồi Để Vương Thị Phá Sản Thôi
Avatar user Trời Lạnh Rồi Để Vương Thị Phá Sản Thôi

Trời Lạnh Rồi Để Vương Thị Phá Sản Thôi

[Zhihu] Bạn ngưỡng mộ nhân vật nào nhất

Còn bé mà phẩm cách kiên cường đến nỗi nhiều người lớn cảm thấy hổ thẹn 👍

Bạn làm sao để cải thiện sự bão hòa khi học ngoại ngữ?

Dạo gần đây mình học một ngoại ngữ, nhưng có cảm giác hơi bất lực vì dường như mình không tiếp thu tiếp được nữa :((

Các bạn có tips nào giúp mình thoát khỏi trạng thái bão hòa ngoại ngữ không?

Bạn nói "bão hòa" thì mình đoán bạn đang mắc kẹt ở C1 và muốn lên C2, vì càng lên cao càng cảm giác lên chậm hẳn, tưởng như đứng yên.

Nếu bạn học sinh ngữ thì không khó, nhưng cần kiên trì bền bỉ. Sử dụng nó càng nhiều càng tốt. Kết quả sẽ đến nhưng bạn phải kiên nhẫn. Ví dụ bạn cần học triết thì tìm tài liệu sách vở bằng tiếng bạn đang học về đề tài triết cần học. Hay đơn giản nếu bạn thích đọc truyện hay coi phim nào đó để thư giãn, thì hãy tìm bản bằng tiếng bạn đang học: bạn sẽ vừa giải trí, vừa củng cố ngoại ngữ đó trong tiềm thức.

Đối với tử ngữ thì khó hơn, vì tài liệu cực kì khan hiếm (nhất là những ngôn ngữ mà các học giả còn chưa giải đáp hết được, như tiếng Rasna hay Minoa). Thông thường, những nghiên cứu này rất nặng về mặt ngôn ngữ học. Bạn cần phải tự tạo hứng thú đọc nghiên cứu về các ngôn ngữ này (thường là bằng ngôn ngữ khác: ví dụ nghiên cứu tiếng Rasna thì cần biết tiếng Ý và tiếng Anh).

Đơn giản mới là nghệ thuật trà đạo của Trung Quốc

Phương pháp học liên tục không ngừng

Làm sao để phát triển năng lực tư duy?

Mọi cuộc gặp gỡ trên đời, đều là một kiểu trả ơn

Có một thứ kí ức, gọi là sách cũ...

Người có văn hóa mắng người như thế nào?

Sinh ra là người mà lại muốn thành tiên, sống trên mặt đất cứ mà đòi lên trời.

- Lỗ Tấn.

Bạn thân mến !!!

Để trả lời câu hỏi :"Người có văn hóa mắng người như thế nào?". Quả thực cần tới một vốn kiến thức tương đối liên quan đến các lĩnh vực : Xã hội, giáo dục, ngôn ngữ và liên đới nhân quả. Vì trong đó, có một số từ cần làm rõ như " có văn hóa " là ở hình trạng như thế nào, vì đang nói tới việc "mắng" nên thuộc phạm vi giao tiếp xã hội, nên " có văn hóa " cũng khác nhau với trình độ, qui mô, phong tục tập quán, hoàn cảnh ... Ví dụ, ngoài Bắc, nói chuyện mà đệm " Đồ con mèo ", " Đạo Mạo ", "Đúng Mực", "Đê Mê", "Đúng Mốt "... ở nhiều nơi cũng không bị coi là vô văn hóa.

Tương tự với "mắng", với mục đích gì thì ta có hình thái đó : mắng để nhục mạ, mắng để nạt nộ, mắng để xả giận, mắng để người khác sửa sai, mắng yêu, mắng ghét, hay kiểu mình thích mắng thì mình mắng thôi ...

Ngôn ngữ thực chất chiếm chưa tới 20% thông điệp giao tiếp, hiệu quả còn chưa tới 15%. Do đó, nếu chinh sửa câu hỏi thành :"Người THÂM SÂU mắng người như thế nào?" thì sẽ dễ hơn một chút, đó là :" Không mắng gì cả, THÁI ĐỘ - GƯƠNG MẶT - CỬ CHỈ", vậy là đủ rồi :D

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là một loại trả nợ

Trong ''Rừng Na Uy'', tại sao Watanabe lại nói Naoko chưa bao giờ yêu anh?

Vì sao Naoko lại yêu cầu Watanabe đừng quên cô, đừng quên rằng thời gian qua luôn có cô cạnh bên bầu bạn?

Bởi vì cô biết, một ngày nào đó, Watanabe sẽ phát hiện ra cô không hề yêu anh. Đến lúc đó, Watanabe sẽ vô cùng hối hận, khổ sở và tột cùng xấu hổ. Nhưng Naoko không hề muốn tổn thương anh, cũng không muốn anh phiền trách cô. Cho nên cô muốn Watanabe nhớ rằng cô từng ở bên và bảo vệ anh. Đó là tất thảy lòng xin lỗi và sự báo đáp cuối cùng cô dành cho anh.

Naoko không muốn Watanabe bị đả kích, nên cô mới liên tục tránh né sự thật rằng cô không yêu anh. Thật ra, cô cũng muốn để Kiyuki lại ở quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới và thử yêu Watanabe, nhưng cô lại không làm được. Naoko và Kiyuki là bạn từ thuở ấu thơ, không bao giờ tách rời nhau. Vì thế, ngay cả khi Kiyuki chết đi, cô không có cách nào bước ra khỏi vũng lầy của sự sụp đổ mà Kiyuki để lại. Cô biết bản thân mình cần phải đứng lên, tiến về phía trước, nhưng dù nỗ lực thế nào cô vẫn thất bại.

Cô đi dạo khắp Tokyo cùng Watanabe, nhưng lại trao cho Watanabe ánh nhìn hoàn toàn trống rỗng. Bởi vì, thông qua anh cô lại một lần nữa nhìn thấy Kiyuki. Naoko mong chờ từng lá thư mà Watanabe gửi đến nhà nghỉ Ami, chỉ bởi vì đó là nguồn tin tức duy nhất đến với cô từ thế giới bên ngoài, và chừng nào sự liên lạc đó vẫn còn thì cô vẫn tin mình là một người bình thường, không mang bệnh tật. Naoko giúp Watanabe ‘’giải tỏa’’ vì cô biết anh yêu cô chân thành, nhưng Naoko không thể nào đáp lại anh được. Cô bảo Watanabe hãy đợi cô, đợi cô bình phục, bởi vì cô thật sự muốn một ngày nào đó cô lại khỏe mạnh, mở lòng và yêu anh. Nhưng Naoko biết rằng có lẽ chẳng thể nào cô làm được.

Lần đầu khi Watanabe đến nhà nghỉ Ami, Naoko đã đến tìm anh và bảo cô "đã quen với việc đó rồi’’. Nhưng thật ra, dù đã đem lần đầu tiên của mình trao cho Watanabe cô vẫn chưa quen với việc làm tình. Bởi vì, người cô nghĩ đến không phải là Watanabe, trong suốt quá trình đó, trái tim cô chỉ tràn ngập hình bóng của Kiyuki.

Watanabe là bạn thân nhất của cô, anh đã giúp đỡ cô và Kiyuki rất nhiều. Hơn nữa, Watanabe rất yêu cô, yêu không vụ lợi, làm sao cô nỡ làm tổn thương anh ? Cho nên, lúc nào cô cũng trân trọng tâm ý của anh. Naoko luôn kiên trì hồi âm từng bức thư của Watanabe, dù cho tinh thần cô đã sắp đến hồi sụp đổ. Cô cũng luôn phối hợp trị liệu, chờ ngày khỏe trở lại để báo đáp tình yêu của anh. Nhưng cuối cùng cô đã thất bại, cô không đấu tranh nổi nữa, và vào lúc ấy cô thú nhận cô không thể sống thiếu Kiyuki. Vì vậy, cô đã đốt bức thư của Watanabe gửi đến, buông xuôi số phận mình và không gặp lại anh lần cuối trong đời.

Watanabe là cọng cỏ cuối cùng mà cô ra sức nắm chặt. Naoko nghĩ, nếu cô giao tiếp với anh có lẽ cô có thể leo ra khỏi cái giếng sâu hoắm tối tăm. Vì vậy, cô đã chọn làm tình với Watanabe. Nhưng cuối cùng anh vẫn không cứu nổi cô, mà lại vô tình yêu cô. Năm đó, Watanabe yêu Naoko thiết tha, nhớ nhung cô, kiền nén ngọn lửa dục vọng, mong đợi cô khỏe lại. Nhưng điều anh kỳ vọng nhất, vẫn là muốn có được cô và ở cùng cô. Nhiều năm về sau, Watanabe nghe được bài hát 《 Rừng Na Uy 》và nhớ lại những năm tháng cũ. Rốt cuộc, anh hiểu ra Naoko năm ấy đau khổ thế nào, nhưng mà lúc ấy không một ai quan tâm, ngay cả anh cũng ngu ngốc không hay biết gì. Watanabe đã có thể cứu cô ra khỏi chiếc giếng của sự tuyệt vọng đó, nhưng anh đã bỏ lỡ cơ hội đó rồi. Nghĩ đến đây, Watanabe bất lực mà ôm mặt khóc. Tuổi mười bảy đã vĩnh viễn nằm lại ở quá khứ. Không thể quay lại được nữa.