Các bác ơi có ai như em không? Sống đến nay là gần 40 năm mà không có bạn bè thân thiết. Lúc buồn vui không có người để tâm sự sẻ chia.
🔸Em về hình thức thì bình thường, không xinh không xấu. Ăn nói nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ. Tính cách hiền lành, có phần hơi nhu nhược, khiêm tốn, ngại va chạm, không thích cãi nhau với ai. Rất thích ở 1 mình để trầm tư suy nghĩ, thích viết nhật kí, đối thoại nội tâm với chính mình. Em giao tiếp với mọi người chỉ mang tính chất xã giao.
🔸Mọi người tiếp xúc với em không có ấn tượng gì với em và không có ai yêu quý em, không có ai thân thiết với em cả.
Trải qua nhiều giai đoạn cuộc đời: đi học, đi làm nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều người. Nhưng rồi những người đi qua cuộc đời mình đều mất liên lạc, không ai liên lạc lại với mình.
🔸Hàng ngày em chỉ biết tập trung vào công việc. Tối về thì cơm nước, con cái. Em không đi chơi đâu và cũng không bao giờ có chuyện tụ tập bạn bè hay cafe với bạn, vì không có ai chơi với em cả. Em luôn bị cô lập, lẻ loi ở môi trường làm việc. Mà em đâu có làm gì nên tình nên tội. Em hiền lành, và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà. Vậy mà chả ai yêu quý em. Bạn cùng làm với em: sinh nhật họ, em tặng qùa cho họ. Nhưng đến sinh nhật em, thì chả có 1 lời chúc, k một món quà. Không ai nhớ đến sinh nhật của em luôn.
Ngày cưới của em có đúng 1 người bạn đến dự.
🔸Đi làm quản lý, em đối xử với nhân viên rất hiền lành, nhu hoà, cố gắng để cảm thông, thấu hiểu họ. Nhưng em vẫn giữ 1 khoảng cách với họ. Em ít khi cởi mở trò chuyện với họ. Em đến chỗ làm chỉ tập trung vào công việc. Việc gì cần thiết mới trao đổi với nhân viên.
Và họ cũng chả yêu quý gì em cả. Em có nhắc nhở về lỗi của họ, họ còn quay ra thái độ ngược với em, to tiếng với em, cãi lại em rồi còn đòi nghỉ làm.
Ngày sinh nhật họ, em đều thưởng cho họ 500k. Vậy mà đến ngày sinh nhật em, 1 lời chúc cũng không có luôn.
Em có nhờ vả nhân viên việc gì là họ lấy lí do này kia để không giúp em.
Em không biết mình đã làm gì nên tình nên tội mà nhân viên họ đối xử với mình như vậy nữa. Em rất buồn
🔸 Em nhận ra là không phải cứ sống tốt, sống hiền lành, tử tế là được mọi người yêu quý. Mọi người đến với nhau, yêu quý nhau, chơi với nhau vì có cảm xúc quý mến với nhau. Có người xấu tính nhưng có duyên ăn nói thì lại được mọi người yêu quý đây.
👉Mình tốt nhưng mình nhạt nhẽo, mình vô vị, nên mọi người không hứng thú khi tiếp xúc với mình chẳng hạn.
Đôi khi cảm thấy chạnh lòng, thấy mình cô độc giữa cuộc đời này.
Em rất buồn. Em muốn có nhiều bạn bè, được mọi người yêu quý, quan tâm.
Em không biết phải làm sao nữa.
Em mong nhận được những ý kiến chia sẻ của mọi người ah.