Kể chuyện mẹ điên


Tác giả : Duyên Giác


Cô gái trẻ đến làng năm đó

Tóc rối bời mặt nhọ lấm lem

Áo quần bẩn thỉu còn thêm

Tả tơi, rách nát...... chẳng thèm bận tâm


Bà nhìn vậy âm thầm toan tính

Nhà mình nghèo tiền sính lễ đâu

Thôi đành chẳng tốn cau trầu

Mang về sai bảo, tối hầu hạ cha


Nỗi tủi nhục mà bà phải chịu

Để con mình gian díu người điên

Sống trong cái cảnh muộn phiền

Người hầu thai nghén sinh liền bé trai


Bà thật ác chẳng ai bằng được

Cấm mẹ điên không bước đến gần

Nhưng mà tình nghĩa mẫu thân

Mẹ điên vẫn muốn một lần ôm con


Nghèo chưa đủ cha còn thất nghiệp

Khiến gia đình thêm kiếp lầm than

Một hôm bà gọi mẹ bàn

Ăn no một bữa rồi tan* khỏi nhà


Mẹ đứng đó nhạt nhòa nước mắt

Bưng bát cơm nguội ngắt chưa và*

Cố nhìn con ở tay bà

Rồi mẹ buông bát đi ra ngoài thềm


Tưởng như việc đã đem rũ bỏ

Mẹ quay về bà có ngờ đâu

Trên tay chiếc bát mẹ lau

Sẻ cơm một góc cúi đầu.... Lạy luôn


Bà bật khóc giọt buồn thương cảm

Ý người điên ăn giảm bằng này

Chỉ vì con nhỏ trên tay

Ai mà không sót.... Mủi cay đắng lòng


Bà vẫn quyết và không đổi ý

Cầm gậy to và chỉ ra đường

Ôi chao..! Người mẹ đáng thương

Miệng kêu ú ớ mắt vương lệ nhòa


Đến trước mặt của bà quỳ xuống

Một lần thôi.... Xin.... Được ôm con

Cảm thương trước tấm lòng son

Điên điên dại dại sao còn biết yêu


Trời loang lổ buổi chiều hôm ấy

Mắt người điên lệ chảy cùng mưa

Quay về lại tháng ngày xưa

Bơ vơ khắp nẻo chẳng chừa nơi đâu


Lần tiễn biệt thương sầu sau đó

Tôi biến thành trẻ nhỏ tập đi

Chơi cùng đám bạn mỗi khi

Chúng kêu tiếng mẹ.... Tôi thì.... ngu ngơ


Tôi chẳng thấy bao giờ dáng mẹ

Chỉ ước ao rồi sẽ một ngày

Đường về có mẹ nắm tay

Được như chúng bạn quà này bánh kia


Rồi một hôm cha chìa sách vở

Tôi đến trường gặp gỡ thầy cô

Thêm bạn trang lứa học trò

Tạm quên nhắc mẹ bây giờ nơi đâu


Giờ tan lần đầu phá lệ

Tôi chạy nhanh về để được xem

Cùng bao chúng bạn thân quen

Nhìn người điên ở gần thềm nhà tôi


Gầy nhếc nhác và ngồi trên đất

Nhìn thấy tôi vội cất tiếng chào

Nghe như ngàn vạn nhát dao

Người điên đi đến nghẹn ngào .... Con ơi


Cả đám bạn cùng cười mai mỉa

Mẹ của mày đúng nhỉ người điên

Ôi..! Sao thất vọng triền miên

Bao ngày mong mỏi mẹ hiền đây sao?


Tôi căm phẫn thét gào...... không phải

Mẹ của tôi sao lại thế này

Ước gì đừng có hôm nay

Cảnh đời sao cứ phơi bày trêu ngươi


Một lần nữa cái người điên ấy

Duyên số trời đã vậy biết sao

Nhưng bà lại đón mẹ vào

Bà cân nhắc lại...... Tuổi cao mất rồi


Bà hướng dẫn mẹ tôi làm việc

Thật lạ thay chẳng biết vì đâu

Mẹ tôi điên đảo cái đầu

Vì con trời lạnh ruộng sâu chẳng nề


Bà thường bảo khi về trở lại

Mẹ của tôi bệnh dại vẫn nhiều

Nhưng mà chỉ có một điều

Với tôi trọn vẹn lòng yêu vô bờ


Tôi nhớ lại tinh mơ hôm đó

Bà sai đi cắt cỏ ngoài đồng

Khi về .... Tròn mắt bà trông

Mẹ điên cắt lúa ,cỏ không cây nào


Một lát nữa người vào chửi bới

Nói bắt đền lúa mới còn xanh

Bà lên cơn giận tam bành

Biết bao roi, gậy mẹ thành bị bông


Người mất của đứng trông chướng mắt

Tội người điên...... Thôi bắt đền gì

Bà rơi nước mắt là khi

Mẹ nằm trên đất người thì tím đen


Mẹ không biết nói lên cảm xúc

Của vết đau chỉ gục dưới nền

Thê lương ......giọt lệ .......tiếng rên

Của người điên để càng thêm nhói lòng


Tôi ghi khắc vào trong tâm thức

Đang học bài, trời trực đổ mưa

Nửa giờ sau, mẹ cũng vừa

Đứng ngay cửa lớp muốn đưa chiếc dù*


Bạn ngồi cạnh, cười như lắc nẻ

Chọc ghẹo tôi... Kìa mẹ mày điên

Nó cười tới nỗi ngả nghiêng

Tôi không nhịn nữa... Và liền đánh nhau


Vì yếu ớt tôi đâu đánh lại

Mà bản thân còn phải ăn đòn

Người điên chứng kiến cảnh con

Bị người ta đánh chẳng còn sợ chi


Một sức mạnh không gì có thể

Túm bạn tôi cứ thế ném đi

Kèm theo tiếng thét lạ kì

Bạn tôi hoảng loạn tức thì.... Ngất luôn


Câu chuyện ấy còn buồn hơn nữa

Khi nhà tôi đang bữa cơm chiều

Người ta kéo đến bao nhiêu

Nói nhà tôi phải đền nhiều hơn kia


Con họ sợ vì khi mẹ hét

Giờ ngồi im lấm lét lệ nhòa

Con vàng, con bạc người ta

Bây giờ có bán cả nhà không xong


Chỉ có thể trông mong vào bố

Đi làm xa cũng bỏ về ngay

Sau khi nghe họ trình bày

Bố tôi nghĩ quẩn tiện tay cầm sào


Nghe những tiếng thét gào thảm thiết

Mẹ ôm đầu chỉ biết chịu đau

Ai nào có hiểu cho đâu

Người điên thống khổ tiếng sầu bi ai


Những tiếng rú lên hoài không ngớt

Bố nhẫn tâm mỗi lượt vung sào

Nhìn mà thương cảm biết bao

Người điên chịu đánh lẽ nào không đau


Tôi không thể nhìn lâu được nữa

Xin bố mà ...... Mắt ứa lệ tuôn

Dân làng thấy cảnh cũng buồn

Xem vào khuyên nhủ hãy nương tay nào


Nhưng tất cả làm sao ngăn được

Vì người điên đến nước mất nhà

Việc này họ chẳng cho qua

Nhà tôi gặp nạn sao mà thoát đây


Rồi không biết ai bày ra kế

Mời trưởng thôn lại để phân minh

Nghe xong một lượt sự tình

Phán hoà không được kiện trình gì nhau


Dân làng cũng vài câu khuyên nhủ

Coi như là chuyện cũ cho qua

Bao nhiêu những kẻ đến nhà

Thuận lòng cũng gật rồi mà rút lui


Người đi hết bố tôi nhìn lại

Vì cảnh nghèo mới phải thảm thương

Bố quỳ...... Ôm mẹ lạ thường

Nói lời xin nỗi .....mắt vương lệ nhòa


Tôi nghe tiếng của bà khẽ bảo

Vì cảnh hèn mới chịu nguồn cơn

Khuyên tôi ráng học nhiều hơn

Sau này mới khỏi người đời ghét khinh


Bao đau khổ một mình mẹ chịu

Tội người điên nào hiểu gì đâu

Xác thân oằn oại đớn đau

Cả người tím tái lệ sầu ngu ngơ


Mẹ điên chẳng bao giờ hiểu được

Trận đòn kia oan ức nhường nào

Hay là nguyên cớ vì sao

Chỉ nằm co rúm nép vào lòng cha


Rồi mọi việc trôi qua thấm thoát

Cha làm công kiếm bát cơm ăn

Bà già tuổi tác lớn dần

Không còn khuya sớm đỡ đần việc công


Tôi chuyển học vào trong thành phố

Người mẹ điên phải cố nhớ đường

Để còn mỗi tháng tiếp lương

Lối đi hiểm trở lạ thường mẹ tôi


Điên dại giữa dòng đời mọi thứ

Nhưng với con mẹ đủ khôn rồi

Vượt qua đỉnh núi sườn đồi

Vậy mà mẹ vẫn đến nơi con mình


Tôi chẳng thể coi khinh mẹ nữa

Trước bạn bè tôi ngửa mặt lên

Ừ thì mẹ của tôi điên

Nhưng mà giữ trọn lòng hiền thương con


Và rồi đến một hôm định mệnh

Mẹ còn cười ngờ nghệch nhìn tôi

Chỉ vì quả dại bên đồi

Dọc đường mẹ hái để rồi phần con


Cây táo mọc lối mòn hiểm trở

Quả chín vàng rực rỡ mọng tươi

Khen ngon tôi chẳng tiếc lời.......

Mẹ đưa lương thực và rồi về quê


Tôi đang học thì nghe tiếng gọi

Dì gần nhà đi tới hỏi thăm

Mẹ đi từ buổi trăng rằm

Sao không trở lại đã năm , sáu ngày


Tôi ngờ ngợ rồi quay ra hỏi

Mẹ thuộc lòng, quen lối từ lâu

Hôm rồi vẫn đến gặp nhau

Mẹ còn hái quả táo màu vàng tươi


Dì bất chợt buông lời thảng thốt

Kéo tay tôi chạy một mạch dài

Trên đường núi chẳng có ai

Chỉ còn vọng tiếng gọi hoài mẹ ơi


Bên sườn núi kia rồi.... Cây táo

Tôi với dì không bảo.... Nhìn nhau

Một điềm linh tính trong đầu

Vội nhìn vực thẳm một màu tối đen


Tôi lần xuống men thềm núi đá

Và cầu mong sao chả thấy gì

Mẹ đang nơi khác và đi

Về nhà hơi muộn chắc vì ham vui


Nhưng ước muốn chôn vùi khi thấy

Mẹ của tôi nằm đấy từ lâu

Áo quần nhuộm đỏ một màu

Mẹ điên an nghỉ vực sâu im lìm


Tôi hối hận khi nhìn tay mẹ

Trái táo vàng chặt chẽ không buông

Ôi sao mẹ quá thảm thương......

Vì điều con thích coi thường mạng sao


Con không thể thét gào được nữa

Đôi môi run...... Lệ ứa bờ mi

Đến gần xác mẹ con quỳ

Chuyện xưa nhắc lại thầm thì đôi câu....


Con hồi tưởng ngày đầu thấy mẹ

Một người điên.... Không thể nào hơn

Mẹ nào có biết tủi hờn

Chỉ dành tất cả vì con thôi mà


Mẹ nào hiểu đâu là sung sướng

Tấm thân gầy nâng bước con đi

Đến giờ mẹ chết cũng vì

Niềm vui nho nhỏ mỗi khi con cười


Con đã nợ nửa đời của mẹ

Suốt kiếp này con sẽ khắc ghi

Mẹ điên tàn tạ chỉ vì

Cho con được sống bước đi ấm tình....


Dưới vực thẳm một mình mẹ ngủ

Sẽ không còn lam lũ mẹ ơi

Vì con mẹ quá khổ rồi

Mẹ an nghỉ nhé....... Một đời bão giông..!!!


MẸ ƠI......! NGƯỜI MẸ ĐIÊN KHỐN KHỔ CỦA TÔI ƠI !!!


AI CÒN MẸ XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC

ĐỪNG ĐỂ BUỒN LÊN MẮT MẸ NGHE KHÔNG !!!


CHỢ CHIỀU NGÁNH NẶNG MẸ RONG

ĐỒNG SÂU NẮNG TRẢI MƯA DÒNG TẤM THÂN

ĐỂ CON NGỌT MÁT MỘT PHẦN

DẪU NGƯỜI ĐÓI RÁCH TAY CHÂN VÙI BÙN

MIẾNG ĂN GIẤC NGỦ BỒI VUN

LẠNH DƠ CŨNG MẶC ẤM ĐÙN CON VÔ

MUỐN CON CUỘC SỐNG TIỀN ĐỒ

CHẮT CHIU THÈM KHÁT KIỆT KHÔ THÂN NGƯỜI

CON GIỜ MỌI THỨ ĐẸP TƯƠI

TỪ TRONG SƯƠNG KHÓI MẸ CƯỜI DÕI THEO...!!!


xt 15/8/2018

Từ khóa: văn thơ, phụ nữ, Sáng tác

Trả lời

Câu chuyện/Sự thật đau lòng quá! Cầu mong những điều tốt đẹp đến với tác giả!

Thương quá

Đọc mà thương quá. Rớt nước mắt.

Mình đã đọc câu chuyện này ơn đâu đó nhưng dưới dạng văn xuôi, kể lại bằng thơ, tài thật

Mootj câu chuyện thật cảm động được kể bằng thơ, cảm ơn bạn đã chia sẻ

Đây là bài thơ được viết từ câu chuyện của chính tác giả

Một bài thơ rất cảm động