Khi nào thì "sống thật với chính mình" là sự ngụy biện cho tính cách bảo thủ?

Là một khái niệm tâm lý học, "sống thật" mang ý nghĩa đơn giản, bao gồm việc bạn thực sự là ai - xuất phát từ tận đáy lòng, và hành động phù hợp với những giá trị và niềm tin của riêng mình (Theo định nghĩa của Trạm Đọc). Thế nhưng mình thấy nhiều người trái tính trái nết, tính cách khó chịu lại luôn lấy cái lí do đang "sống thật" để ngụy biện cho cách hành xử xấu xí của mình với người khác. Vậy theo mọi người, làm sao để biết khi nào có thể "sống thật" và khi nào mình đang bảo thủ trong tính cách và cần thay đổi?

Nếu một người cho rằng những việc họ đang làm là đúng nhưng xã hội lại cho rằng điều đó đi ngược lại với những chuẩn mực chung thì họ có quyền được nói rằng "tao chỉ đang sống thật với chính mình" hay không?

Ảnh: Trạm Đọc

Từ khóa: sống thật, bảo thủ, thấu hiểu bản thân, Phong cách sống
Không phân biệt được thì xem hai cái đó là một thôi. 

Trả lời

Không phân biệt được thì xem hai cái đó là một thôi. 
Mình nghĩ chuẩn mực chung của xã hội nó là một thứ khó định hình và cần phải làm rõ. 
Bảo thủ hay sống thật, thì cuối cùng nó đều là ưu tiên cho bản thân mình trước . Nhiều người nói là sống ích kỷ. 
Trường hợp này mình nghĩ, những thứ ích kỷ thuộc về cá nhân (cuộc sống, sở thichd, lựa chọn) không ảnh hưởng tới người khác thì nên tôn trọng. Bởi đó là quyền riêng tư và lựa chọn của mỗi cá nhân, họ muốn và lựa chọn như thế, vì gì k biết Nhưng đó là thứ của họ.
Những thứ tiêu cực hơn , đó là những lựa chọn ảnh hưởng tới người khác, tới xã hội, cộng đồng. Ví dụ như thói quen ảnh hưởng tới môi trường... cái nayd thì có thiên hướng bảo thủ nhiều hơn