Tâm sự ẩn danh?

Lên Noron chia sẻ, học hỏi cũng nhiều rồi. Mình có thể coi đây là một nơi tâm sự ẩn danh, ai có niềm vui nỗi buồn gì mà không có người tâm sự, thì có thể chia sẻ vào đây không ạ? Mình không giúp được gì nhưng mong sau khi bạn viết ra đây, sẽ thấy lòng nhẹ hơn. Mình hôm nay bị sự cô đơn đánh gục, nên mong được lắng nghe bất cứ ai, bất cứ điều gì.

Từ khóa: Tâm sự cuộc sống
Hà Nội hôm nay thật buồn. Mưa làm cái lạnh thêm tê tái. Bầu trời âm u và phủ một màu xam xám. Thời tiết này thì ngoại trừ về nhà ăn 1 bữa cơm nóng rồi rúc mình vào chăn là cảm thấy hạnh phúc thì chỉ có khiến người ta nghĩ về những chuyện buồn. Mình cứ mải miết với những suy nghĩ về chuyện tình vừa qua, về sự ngu xuẩn khi niềm tin đặt sai chỗ, về việc không tin vào linh cảm của chính bản thân mình, về việc không yêu bản thân mình. Thật tệ. Sau những gì vừa qua, mình chợt hiểu ra nhiều điều, học được nhiều thứ. Ví dụ như một khi đã yêu hết lòng thì thông minh đến mấy cũng trở nên ngu dốt và mù quáng, ví dụ như nếu họ muốn mình ở bên thì mình cũng không phải phí công giành giật, ví dụ như việc vạch rõ ranh giới với những mối quan hệ khác là trách nhiệm và nghĩa vụ, lại ví dụ như nếu thấy da đầu ngứa ngứa thì chắc chắn nên xem xem có phải sừng chuẩn bị nhú hay không 😂 Điều quan trọng nhất là trong bất kì hoàn cảnh nào cũng phải yêu thương bản thân mình. Và tỉnh táo để bản thân không bị lợi dụng (thêm một lần nào nữa). 
Người ta vẫn nói để sống lương thiện thì khó hơn thông minh, vì lương thiện là sự chọn lựa. Dù sao đi nữa, sau tất cả, mình vẫn luôn muốn sống một cách tử tế và chân thành. Mình tin rằng người làm điều xấu tất gặp quả báo, sống lương thiện sẽ gặp người lương thiện. 
Lâu rồi không viết dài như vậy, lại lộn xộn nữa. Mong là ngày mai trời có mưa thì lòng mình cũng sẽ quang đãng và sạch sẽ. 

Trả lời

Hà Nội hôm nay thật buồn. Mưa làm cái lạnh thêm tê tái. Bầu trời âm u và phủ một màu xam xám. Thời tiết này thì ngoại trừ về nhà ăn 1 bữa cơm nóng rồi rúc mình vào chăn là cảm thấy hạnh phúc thì chỉ có khiến người ta nghĩ về những chuyện buồn. Mình cứ mải miết với những suy nghĩ về chuyện tình vừa qua, về sự ngu xuẩn khi niềm tin đặt sai chỗ, về việc không tin vào linh cảm của chính bản thân mình, về việc không yêu bản thân mình. Thật tệ. Sau những gì vừa qua, mình chợt hiểu ra nhiều điều, học được nhiều thứ. Ví dụ như một khi đã yêu hết lòng thì thông minh đến mấy cũng trở nên ngu dốt và mù quáng, ví dụ như nếu họ muốn mình ở bên thì mình cũng không phải phí công giành giật, ví dụ như việc vạch rõ ranh giới với những mối quan hệ khác là trách nhiệm và nghĩa vụ, lại ví dụ như nếu thấy da đầu ngứa ngứa thì chắc chắn nên xem xem có phải sừng chuẩn bị nhú hay không 😂 Điều quan trọng nhất là trong bất kì hoàn cảnh nào cũng phải yêu thương bản thân mình. Và tỉnh táo để bản thân không bị lợi dụng (thêm một lần nào nữa). 
Người ta vẫn nói để sống lương thiện thì khó hơn thông minh, vì lương thiện là sự chọn lựa. Dù sao đi nữa, sau tất cả, mình vẫn luôn muốn sống một cách tử tế và chân thành. Mình tin rằng người làm điều xấu tất gặp quả báo, sống lương thiện sẽ gặp người lương thiện. 
Lâu rồi không viết dài như vậy, lại lộn xộn nữa. Mong là ngày mai trời có mưa thì lòng mình cũng sẽ quang đãng và sạch sẽ. 

Mình muốn nói chuyện với bạn một chút được không?”

“Không. Để lúc khác, lúc này mình chưa muốn nói chuyện.”

Nhận được lời từ chối của bạn ấy, tôi nhẹ nhàng chấp nhận. Chúng tôi có một cuộc cãi nhau chiều nay về những thứ vụn vặt buồn cười. Cả hai đều tổn thương có lẽ rất lớn. Tôi biết mình sai ở đâu và tôi cũng biết mình bị tổn thương chỗ nào. Những kẻ dại khờ vẫn thường như thế cho đến khi nhận ra. Kẻ khờ khi yêu rất hay gặp rắc rối.

Nhận được cuộc gọi từ phụ huynh học sinh xin nghỉ buổi học tối, tôi vui trong lòng. Đó là cảm giác vui rất thoải mái, dễ chịu. Tôi không chán việc đi dạy nhưng nếu được nghỉ thì tôi cũng thấy dễ chịu. Đó là cảm giác mà có lẽ ai cũng hiểu, giống như bạn đi học và nhận được thông báo thầy cô ốm hay bận, lớp được nghỉ. Tôi không vui đến nỗi ăn mừng nhưng mọi thứ trở nên thư giãn hơn.

Lặng lẽ ra ban công ngồi. Tôi nghĩ về cái chết.

Đã từ lâu tôi thực hành bài thiền tập về cái chết. Tối qua trong list việc hôm nay tôi sẽ làm đã ghi: “Sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng”. Bài thiền tập này giúp ta chủ động ý thức về cái chết, đối diện với nó và nhận ra nhiều thứ.

Tôi muốn tận hưởng ngày hôm nay của tôi như thể đó là số thời gian ít ỏi duy nhất còn sót lại. Tôi không nghĩ đến cái chết cả ngày. Nhưng lúc này, khi ngồi ở ban công, nó chợt đến với tôi.

Ồ nếu tí nữa tôi chết, vậy thì bây giờ tôi muốn ngắm nhìn mấy cái cây trước ban công, cây chanh bên cạnh tôi. Bầu trời có mấy cụm mây trắng xanh bồng bềnh, đẹp quá. Gió mát mơn man xoa dịu da thịt tôi. Sắp chết rồi thì ngắm nhìn cuộc sống thôi chứ làm gì nữa. Còn việc gì quan trọng hơn là ngồi im lúc này. Tôi ngắm mấy người đang chơi bóng chuyền, tôi ngắm những chiếc xe máy chạy qua chạy lại dưới lòng đường.

Tôi thấy mình thực sự còn một chút thời gian nữa, tí nữa là chết. Sự sống trong cơ thể này có thể dời đi bất cứ lúc nào, tôi đâu có quyền gì? Tôi nghĩ về những gì đã trải qua trong cuộc đời. Nếu giờ chết thì có tiếc nuối gì không? Mới đầu có một chút, tôi thấy mình có những việc dở dang, có những nỗi buồn còn nắm giữ, tôi chưa kịp buông.

Tôi nhớ về câu mà người ta hay truyền nhau: “Khi chết người ta thường không hối tiếc về những gì đã làm mà hối tiếc về những gì chưa làm”. Ủa, sao tôi không thấy thế. Còn điều gì tôi chưa làm nữa không? Nhiều chứ. Nhưng có tiếc không. Không. Có bao giờ ta dừng lại sự sống khi mà đã hoàn tất mọi thứ đâu. Cuộc đời chẳng giống việc nấu một bữa cơm. Ta không biết lúc nào món ăn sẽ được dọn ra bàn, sự thật là ta không thể kế hoạch được khi nào ta hoàn tất để ra đi. Đã có nhiều kiếp từng chết và cũng từng dở dang. Vậy thì việc hoàn tất đâu tồn tại. Ai khi chết mà không còn việc gì đang làm dở? Chỉ là người ta chết và chấp nhận việc chết nên mới thanh thản thôi.

Ơ, mà chết đến nơi rồi còn gì. Tôi chợt cảm nhận một sự nhẹ tênh lan tỏa cơ thể mình. Ừ, tôi cũng nghĩ về mẹ, nghĩ về em gái, nghĩ về người này người kia, nhưng có gì nữa đâu mà lo và nghĩ. Sự nhẹ tênh càng lúc càng lan rộng ra. Một cảm giác khó tả và không thể gọi tên.

Tiền, sự nghiệp, công việc, thế giới, người yêu, gia đình…đều không thể nắm giữ.

Mối tình hiện tại, mối tình trước, mong ước này, mong ước kia…đều bỗng hóa hư vô.

Ồ không, nỗi buồn của tôi hình như còn đó. Tôi rơi giọt nước mắt lăn dài trên má…Hình ảnh nàng công chúa Mộng Thúy nước Sở trong kiếp sống xa xưa của tôi thể nhập vào hiện tại. Tôi thấy nàng vẫn thường ngồi bên ban công lầu xanh, dáng vẻ u hoài chất chứa muộn phiền. Tôi thấu hiểu nàng, nỗi buồn của nàng. Nhưng kiếp sống đó và một kiếp sống khác đã cho tôi chạm tới tận cùng nỗi buồn. Tôi đã trải nghiệm nỗi buồn đó rồi, có gì nữa đâu?

Tôi chợt thấy nỗi buồn của nàng và của tôi cũng dần tan biến. Chẳng có gì để nắm giữ, ngay cả nỗi buồn đó. Cảm ơn nàng đã trở về với tôi trong giây lát, bầu bạn với tôi. Nỗi buồn có thể ra đi.

Tôi hỏi mình: “Vậy sắp chết rồi thì có viết nữa không? Viết để làm gì?”

“Viết chỉ để viết”, giống như “đi chỉ để mà đi”. Giọng nói ngọt ngào thấm đượm tình yêu của thầy Thích Nhất Hạnh vang lên trong tôi. Thầy đã từng kể, có một lần một nhà báo hỏi các em bé: “đi thiền hành để làm gì?”. Có một em bé trả lời: “đi thiền hành để có nhiều bình an”. Một em bé khác trả lời: “đi chỉ để mà đi”. Thầy thích câu trả lời của em bé thứ hai. Tôi đã luôn ấn tượng với câu chuyện đó và giây phút này tôi thấu hiểu viết chỉ để viết và đi chỉ để mà đi.

Nếu ngày hôm nay là ngày cuối có gì để lo lắng và nghĩ ngợi? Nếu còn thời gian thì làm được gì cứ làm, làm chẳng phải để lại cái gì, trao đi cái gì…làm chỉ để được làm điều đó thôi. Tôi bỗng cảm nhận được sự tự do không còn sợ hãi. Những lần cầm bút, những lần ngồi trước bàn phím tắc nghẽn như được khơi thông. Nếu có ai nói mình thế này thế kia, ừ thì nói cũng được mà, chết rồi cũng hóa hư vô. Viết chỉ để được viết, vậy là đủ.

Tôi lại nhớ về lời thầy Phước Tịnh từng giảng về bài thơ sông Trường Giang và sự nhỏ bé của con người trước lịch sử. Trường Giang rộng lớn mênh mông nhưng rồi cũng sẽ đổi thay theo thành, trụ, hoại, diệt. Đời người dù huy hoàng đến mấy rồi cũng trở thành hư vô trước lịch sử. Ngay cả những vị vua từng lẫy lừng trị vì muôn dân, rồi cũng về cát bụi, cũng bị quên lãng. Ta vốn chẳng có gì để nắm giữ. Ngay cả thân thể này cũng chẳng thể giữ, ký ức, tình yêu, hay nỗi buồn đều như thế. Ồ, hóa ra là như thế.

Viết để làm gì đây? Viết chỉ để viết, vì còn có cơ hội.

“Thế sự tổn thương của mấy lời nói chiều nay thì sao?” Ồ, trả lại cho họ, à không có trả lại được đâu, chỉ đơn giản là tan biến vào vũ trụ và hư không. Lần đầu tiên tôi thấu hiểu cảm giác của việc không nắm giữ gì cả. Tôi chẳng có gì, một kẻ vô sản. Ngay cả nỗi buồn cũng chẳng thuộc về tôi. Thứ tôi có duy nhất là giây phút này đây.

Vì là tâm sự thầm kín nên mình cũng không muốn để lộ trang cá nhân.

Hôm nay là một ngày Hà Nội mưa lạnh buồn buồn, khiến lòng mình trùng xuống thêm. Nhớ ngày nào còn tay trong tay cùng bạn ấy xem một bộ phim cả 2 đều rất thích. Mua những gói xôi cốm còn nóng ngồi ăn lang thang ở vỉa hè, những lần ngồi uống trà đàm đạo chuyện đời (thực ra là chuyện cười) với nhau....tất cả đã trở thành kỉ niệm.....Covid 19 đã lấy đi tất cả....lấy luôn là lòng trắc ẩn với tình yêu của mình...

Hôm nay mình bị sếp mắng, thật muốn "oẳng oẳng" vài cái.

Hôm nay mình nhớ nyc, thật kỳ cục đúng không? 2 năm rồi mà mình vẫn có những lúc đến đau lòng! Ngày này cũng chính là ngày người ta đứng dưới mưa cả 1 đêm 4 năm trước để mong được làm người yêu mình. Nhưng lại cũng chính là ngày mà mình phát hiện ra việc mình bị cắm 1 chiếc sừng rõ to trên đầu :( Mình không nghĩ cuộc đời lại có sự trùng hợp đến vậy :)