
| Bài viết | 4230 |
|---|---|
| Câu hỏi | 3167 |
| Thành viên | 478 |
Mình muốn nghe chia sẻ của mọi người về điều gì khiến họ hạnh phúc nhất, mong mọi người ủng hộ 🥰
Mình đỗ Sư phạm, nhưng không muốn là giáo viên (từ lâu đã là như thế). Mình tính năm 2 chuyển sang ngành khác hoặc lấy bằng sư phạm xong học văn bằng 2 (đang phân vân kinh tế và truyền thông), mẹ mình bảo học kinh tế truyền thông thất nghiệp, không xin đc việc đâu, rồi lấy ví dụ người quen của mẹ học tài chính ngân hàng nhưng thất nghiệp, đi làm công nhân. Mẹ khuyên mình tiếp tục sư phạm Toán + học thêm tiếng Anh, ra dạy thêm, dạy ở trung tâm kiếm đầy tiền không lo thất nghiệp, công việc dạy cũng nhẹ hơn nhiều so với kinh tế truyền thông, không áp lực, chỉ cần soạn giáo án và lên lớp. Mình thắc mắc:
1/vai trò của hướng nghiệp có đơn giản là hướng vào nghề không làm mình thất nghiệp? Hay thực ra mình cứ việc chọn bừa ngành nghề không cần cân nhắc định hướng, vì chỉ cần cố gắng là auto có niềm yêu thích công việc?
2/có cách nào để biết học ngành bất kỳ nào có nhiều cơ hội làm đúng ngành, và trái ngành không ạ?
3/có đúng là làm nghề giáo không áp lực bằng kinh tế, truyền thông không? Làm thế nào để biết theo ngành gì sẽ auto thất nghiệp và ngành gì sẽ auto có việc làm?
4/mình nên tiếp tục chịu đựng sư phạm để tránh thất nghiệp như dân kinh tế truyền thông; hay cứ nhảy sang khi có cơ hội? Mẹ mình bảo mình hợp với sư phạm thôi chứ không hợp với kinh tế, truyền thông vì mình ko hoạt bát, ko nhanh nhẹn, ko năng động, ko giao tiếp tốt. Liệu mẹ mình nói có đúng? Nếu đúng liệu mình có thể sửa để hợp không, và cách sửa như thế nào?
5/có thật sự cứ đi làm kinh tế, truyền thông auto thất nghiệp? Ngoài lề, bạn mình bảo học tâm lý dễ thất nghiệp vì Việt Nam chưa thịnh ngành này, đúng hay sai ạ? Và có thật sự cứ an phận ở trường sư phạm auto có công ăn việc làm ở trường/trung tâm?
Trước Tết nên mình hoài niệm xíu nha =)))) Thời đi học bạn từng giữ chức vụ gì? Có kỷ niệm nào đặc biệt với nó không?

Hôn nhân chính trị kiểu như 2 người kết hôn do sự liên kết giữa 2 tập đoàn lợi ích(quốc gia, gia tộc, tập đoàn...) nhằm giữ mối quan hệ hợp tác lâu dài, hiện tại vẫn đang diễn ra. Bạn nghĩ sao về vấn đề này ?
Thời gian gần đây dân tình đang xôn xao đoạn video diễn viên Cao Thái Hà có nói rằng:
"Mình có một sự gắn kết với ba khủng khiếp. Tới cái ngày ba Hà sắp mất, Hà cầm tay ba Hà nói: Ba ơi, chắc có lẽ kiếp trước con với ba là người yêu, mà chắc yêu cũng dữ lắm, yêu chắc cũng là tự tử lên, tự tử xuống, nên kiếp này ba con mình mới yêu thương nhau như vậy. Nên là kiếp sau mình tiếp tục yêu nhau nữa. Con mong rằng kiếp sau mình đừng làm ba con nữa, mình là vợ chồng đi, để tình yêu nó được thăng hoa hơn".
Một câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt trên sóng truyền hình, nhưng lại khiến cộng đồng dậy sóng, và nó làm mình nghĩ ngay đến câu nói mà rất nhiều truyện ngôn tình đề cập đến và lấy nó làm niềm tự hào rằng "CON GÁI LÀ NGƯỜI TÌNH KIẾP TRƯỚC CỦA BỐ".
Với mình, suy nghĩ này không khác gì cổ súy cho việc loạn luân với những suy nghĩ lệch lạc vô cùng đáng lên án.
Lên Noron chia sẻ, học hỏi cũng nhiều rồi. Mình có thể coi đây là một nơi tâm sự ẩn danh, ai có niềm vui nỗi buồn gì mà không có người tâm sự, thì có thể chia sẻ vào đây không ạ? Mình không giúp được gì nhưng mong sau khi bạn viết ra đây, sẽ thấy lòng nhẹ hơn. Mình hôm nay bị sự cô đơn đánh gục, nên mong được lắng nghe bất cứ ai, bất cứ điều gì.
Không biết mọi người có giống mình không. Mình tự thấy sống tử tế, lành mạnh, chả đụng chạm ai bao giờ nhưng thi thoảng vẫn nghe phong thanh đâu đó có người nói mình không ra gì dù mình thậm chí còn không gây gổ, tiếp xúc nhiều với họ. Những lúc như vậy mọi người sẽ xử lý như thế nào?

Tôi muốn nghỉ việc.để bản thân bình tĩnh và suy nghĩ xem mình muốn gi.lắm lúc ngẩn ngơ trong công việc hay khi đi tụ tập bản bè mà chẳng nghĩ bản thân sẽ làm gi tiếp theo.lúc thì nghĩ mình là ng đứng lại duy nhất trong khoảng thời gian mọi người đi tiếp.lạc lõng,thấy mỏi mệt,thấy kiệt quệ.nhưng k biết tâm sự với ai.muốn bên gia đình để có những khoảng khắc vui tươi.nhuwng bù lại chỉ có bản thân ngồi tâm sự với đồ ăn.:)) bố mẹ và chị chẳng còn như xưa.ai cũng bận với bản thân họ..muốn đi thật xa đi tới nơi chỉ có bản thân ,nơi thật yên tĩnh,chẳng muốn làm gì.chỉ cần nghe những bản nhạc mình thích ,xem phim minh muốn xem...để bản thân đỡ phải suy nghĩ nhiều.nhưng nếu làm như vậy chẳng phải có lỗi với gia đình sao.tuy rằng ai cũng bận nhưng vẫn có ng quan tâm đến tôi,vẫn lo cho t từng ngày..
muốn đi muốn đến muốn làm nhưng lại e dè,sợ ng này sẽ lo, sợ ng kia sẽ nghĩ.mệt quá.chỉ uớc gi bản thân như chưa đc sinh ra