Tâm sự cuộc sống

Tâm sự cuộc sống

Trải lòng về quan điểm, góc nhìn cá nhân đối với các vấn đề trong cuộc sống mà chúng ta gặp phải, những mẩu chuyện nhỏ, các bài học rút ra được từ cuộc sống.

Hoạt động nhóm

Bài viết4218
Câu hỏi3167
Thành viên476

Cần làm gì để có thể thay đổi được?

Mình từng có một nhóm bạn chơi rất thân, tụi mình là một nhóm ba đứa,mình và tụi nó đi đâu làm gì cũng có nhau, vui hay buồn tụi mình vẫn luôn bên nhau kể cả việc đi chơi thì tụi mình ko bao giờ bỏ một đứa nào lại mà luôn phải có đủ ba đứa thì mới đi , rồi bỗng đến một ngày tụi mình đã nghỉ chơi với nhau (nói lí do vì sao tụi mình nghỉ chơi trc ha) cũng có một phần là do mình nữa ,mình có một nhược điểm rất lớn là mình rất nhiều chuyện Nhg ko phải là chuyện gì mình cũng kể cả thường mình chỉ kể cho hai đứa bạn mình biết thôi .Rồi đến năm cuối tụi mình bị tách lớp ko học chung với nhau nữa , mình và một đứa trong nhóm thì học chung còn một đứa nữa thì khác lớp qua lớp mới mình cũng làm quen và chơi khá thân với một số người bạn mới trong lớp ,tuy tách lớp Nhg tụi mình cũng hay qua chơi với nhau vẫn đi chơi với nhau và hai đứa bạn cũng biết mình cũng có tính nhiều chuyện. Nhưng khi đến năm 12 này thì tụi nó cũng kể cho mình nghe nhiều chuyện và mình đã đi kể cho bạn trong lớp mới mình nghe lúc đầu mình nghĩ nó cũng ko có gì , nhưng đến một này vô tình bạn mình biết đc và nó tất khó chịu với việc đó và hai đứa bạn mình đã nghỉ chơi vơi mình , mình biết mình sai khi lại đi kể như vậy mình cũng đã rất cố gắng sửa cái tính nhiều chuyện của mình , mình biết tính đó là ko tốt Nhg nhiều lúc mình lại vô tình đi kể câu chuyện mà bạn mình đã kể cho người khác nghe mình biết mình đã sai mình đang rất hối hận vì việc ấy giờ thì mình đã tự tay đánh mất bạn của mình vì cái tính đó giờ mình muốn xin lỗi và làm lành với bạn của mình Nhg tụi nó đang rất giận và cũng như ko muốn chơi lại với mình ,giờ mình chỉ muốn xin lỗi và làm lành lại thì mình nên làm sao đây. Cho mình xin lời khuyên với ạ

Bị giáo viên đì thì phải làm sao ạ, mọi người giúp em với.?

Dạ chuyện là hiện tại em đang học một thầy kia dạy Tiếng Anh lớp em. Lúc đầu, em cảm nhận thầy khá hiền và vui tính nữa. Thầy nói sẽ lấy một cột điểm thường xuyên thông qua việc tụi em có chép bài và phát biểu xây dựng bài sôi nổi không. Trước khi chấm, thầy nói là thầy sẽ dễ với tụi em về việc phát biểu xây dựng bài do tụi em có thể chưa quen. Sau khi thầy chấm vở xong, bắt đầu thầy hô điểm thì lúc đó em khá bàng hoàng khi nghe bản thân được 6 điểm trong khi lớp em ai cũng 8, 9, 10 hết. Lúc đó em khá hoang mang bởi em chép bài rất đầy đủ, có thể em xây dựng bài không nhiều nhưng không đến mức là thụ động ấy ạ. Thật ra, em biết rằng không người nào ghét, khó chịu hay mang một cảm xúc, suy nghĩ không tốt về người kia mà không có lí do cả. Rồi chuyện mới đây, khi thầy chấm điểm thi nói của tụi em bằng việc qua video, em đã dành rất nhiều tâm huyết để làm bài nói ấy nhưng khi thầy nói em được 1,6/2 điểm em thật sự như muốn khóc tới nơi vì lớp em chỉ có em và một bạn kia 1,6 khi hô điểm bạn đó thầy nói do bạn đó quay video khá ngắn không đạt yêu cầu nhưng còn em thì sao..em quay video ấy hơn 3 phút nhưng lại chỉ được 1,6. Mọi người nghĩ chắc là do cách phát âm của em đúng không nhưng thầy lại là người nói phát âm không quan trọng các em chỉ cần đầu tư kĩ cho video được rồi. Em cảm thấy khá bất công, em biết một con điểm sẽ chẳng đánh giá được hết tất cả nhưng khi công sức bỏ ra lại chẳng được đền đáp xứng đáng. Thật sự, mỗi lần gặp thầy em lại có cảm giác sợ và ghét nữa ạ nhưng em cũng muốn bản thân sẽ được đối xử công bằng hơn. Em cảm ơn mọi người đã đọc những dòng tâm sự có thể hơi trẻ con này ạ.

Cùng tâm sự (ẩn danh) nhé?

Lên Noron chia sẻ, học hỏi cũng nhiều rồi. Mình có thể coi đây là một nơi tâm sự ẩn danh, ai có niềm vui nỗi buồn gì mà không có người tâm sự, thì có thể chia sẻ vào đây không ạ? Mình không giúp được gì nhưng mong sau khi bạn viết ra đây, sẽ thấy lòng nhẹ hơn. Mình hôm nay bị sự cô đơn đánh gục, nên mong được lắng nghe bất cứ ai, bất cứ điều gì.

Mình mang thai ngoài ý muốn thì phải làm sao?

Mình năm nay 16 tuổi ,đang chuẩn bị lên lớp 11 thì bất ngờ phát hiện có bầu 2 tháng.Lúc ấy mình bị trễ kinh hơn 2 tháng và có dấu hiệu ốm nghén thì ra hiệu thuốc mua 1 que thử thai(lúc đó mình nói dối số tuổi),khi về nhà thử thì lên 2 vạch .Lúc đó mình sốc lắm,không dám nói với ai ,chỉ dám mua mấy viên thuốc để đẩy thai ra ngoài mà lại nôn ra hết.Mình bất lực và khóc một mình trong nhà vệ sinh vì không biết giải quyết làm sao cũng bởi mình còn quá nhỏ để chăm sóc 1 đứa trẻ,còn việc học tập trên lớp nữa.Mình với anh T(hơn mình 1 tuổi) quen nhau được nửa năm.Anh T là một người đẹp trai ,cao ráo và có tài ăn nói khéo léo nên mình quyết định hẹn hò với anh.Anh dẫn mình đi ăn,đi chơi và đi xem phim.Bỗng một ngày nọ vào hơn 2 tháng trước anh đề nghị qhtd với mình.Ban đầu mình không đồng ý và nhất quyết phản đối nhưng anh năn nỉ mãi,cũng nói những lời nhẹ nhàng,ngọt ngào và mua cho mình đủ thứ nên mình quyết định trao thân cho anh.Anh dẫn mình vào khách sạn và bắt đầu cởi đồ mình ra.Lúc đó mình bảo anh đeo bao vào nhưng anh bảo có chuyện gì xảy ra thì anh sẽ chịu trách nhiệm nên mình cũng mềm lòng.Đây là lần đầu của mình nên mình bảo anh nhẹ nhàng một chút và quả thật cuộc ân ái ấy trôi qua rất nhẹ nhàng.Khi anh biết tin mình có thai,anh ôm trầm lấy mình và xoa vào bụng mình.Mình không biết nói gì mà chỉ biết khóc.Anh tựa đầu vào bụng mình và nói:"Ba xin lỗi con,con nên đến muộn hơn....".
   Mình nhìn anh mà nước mắt tuôn trào.Anh nắm chặt tay mình và nói:"Em bỏ cái thai đi nhé.Anh không thể...".Anh ôm mình và khóc nức nở,liên tục nói lời xin lỗi .Mình lau nước mắt và tát vào mặt anh một cái đau điếng rồi nói:"Đó là con của anh,của em và là con của chúng ta mà"Mình tát đau đến nỗi mà anh chảy máu môi,anh hôn và ôm mình rồi nói:"Sau này mình cưới nhau,ta sẽ có một gia đình hạnh phúc.Mấy tháng nữa anh phải đi du học rồi.Anh xin lỗi em"Mình không thể tin nổi người con trai mà mình hết mực yêu thương và tin tưởng lại đối xử với mình như vậy.Mình nói lời chia tay rồi rời đi ,cũng cắt đứt liên lạc.Anh cũng đến tìm và níu kéo mình nhưng mình đã hoàn toàn thất vọng.
   Giờ mình không dám nói với bố mẹ mà chỉ dám mặc áo rộng để che bụng.Giờ mình phải làm sao,có nên tìm đến cái chết không?

Có cần phải kiêng kỵ tuổi xấu?

Mình 25 tuổi tính ra tuổi mụ là 26 gọi là năm phạm tuổi kim lâu , mình muốn mua một con xe máy để phục vụ công việc có ý kiến mua sẽ gặp xui xẻo có ý kiến mua không sao mọi người nghĩ sao?

Các cậu ơi làm sao để uncrush ạ, chớ tớ thấy otk quá?

ý là bản thân tớ lần đầu có crush ấy nên cứ chủ động hoài, mà chờ tn ngt như con khờ luon. Trong khi đó tớ lại cảm thấy bản thân mình quá phiền đối với mọi người