Nhà có phải lúc nào cũng là nơi để về?

  1. Tâm sự cuộc sống

Nhà có phải nơi để về?

Khi đặt câu hỏi này, mình đoán được 90% hoặc hơn câu trả lời sẽ là "Có" "Đúng như vậy". Thật tốt nếu như có ai đó nói ra như vậy. Mình cũng rất mong các bạn chia sẻ nhiều hơn về gia đình mình.

Song song với nó thì mình biết đôi khi, nhà không phải nơi lý tưởng để về, có thể là do yếu tố tình cảm cá nhân hoặc thời gian. Thực sự rất muốn lắng nghe chia sẻ của các bạn về "nhà", về "về nhà"

Từ khóa: 

chuyện gia đình

,

nhà có phải nơi để về

,

tâm sự cuộc sống

Mình không muốn về nhà vì mình chưa thành công, chưa mang gì về được cho bố mẹ. Mình không muốn về nhà khi về nhà mà chẳng có nổi gói bánh để lên thắp hương ông hay gói quà cho các cháu. Nhiều người chọn về nhà khi họ khó khăn, áp lực, mệt mỏi. Mình chọn một mình vì không muốn họ lo cho mình. Khi nào mình khiến họ vui, khiến họ tự hào, mình ổn định được cuộc sống của mình, mình sẽ về. Mình không muốn họ phải lo lắng cho mình nữa.

Vậy nên, với mình, nhà-không phải lúc nào cũng là nơi để về.^^

Trả lời

Mình không muốn về nhà vì mình chưa thành công, chưa mang gì về được cho bố mẹ. Mình không muốn về nhà khi về nhà mà chẳng có nổi gói bánh để lên thắp hương ông hay gói quà cho các cháu. Nhiều người chọn về nhà khi họ khó khăn, áp lực, mệt mỏi. Mình chọn một mình vì không muốn họ lo cho mình. Khi nào mình khiến họ vui, khiến họ tự hào, mình ổn định được cuộc sống của mình, mình sẽ về. Mình không muốn họ phải lo lắng cho mình nữa.

Vậy nên, với mình, nhà-không phải lúc nào cũng là nơi để về.^^

Sẽ ra sao nếu có ai đó nói "Không, nhà không phải lúc nào cũng là nơi để về"? Tôi nghĩ rằng tổn thương đến đâu thì ai cũng muốn về "nhà" của mình thôi. Nó đâu chỉ đơn giản là cái nghĩa là nhà là nơi có bố mẹ, có người thân, có căn nhà ấm áp. Tôi hiểu đa chiều hơn thì nó là mái ấm, tức là bất cứ điều gì kiến tạo nên tình thương yêu, đùm bọc là đó sẽ là mái ấm, là "nhà". Điều đó có thể không chỉ xuất phát ở bố mẹ, có thể xuất phát từ người cô, người chú, người anh, người em hay là người yêu. Theo mình đó mới là "nhà" và đúng, mình luôn muốn về nhà sau khi bản thân đã đầy xước xác và giông bão, thứ mình muốn là về nhà mà thôi. Mạnh mẽ, đàn ông hay phụ nữ, già hay trẻ, đều muốn về nhà. 

Với mình thứ khiến mình về nhà là đứa em gái . Có nó ở nhà cảm giác làm gì cũng vui vì 2 ae đều hậu đậu mọi thứ. Làm hỏng việc xong rồi bôi xấu nhau , lôi đủ thứ lý lẽ để đổ lỗi cho đối phương. Đó là thứ mình thích làm nhất.
Nếu bạn là người có gia đình riêng thì gia đình sẽ là nơi bạn nên về và phải về. Nhưng thỉnh thoảng bạn cũng sẽ muốn trốn khỏi nhà để lấy lại cân bằng hoặc làm gì đó bạn thật sự muốn. Nên mình sẽ ko dùng từ luôn luôn ở đây.
Còn nếu bạn độc thân thì việc về nhà hay không lại khác, nó không quá quan trọng nữa. Bạn chỉ cần 1 nơi khiến bản thân thoải mái là được.

Ngày xưa cãi nhau với bố còn cầm cặp sách đựng quần áo bỏ đi rồi cơ, nhưng mà tối 8h hơn đói quá không chịu được lại về. Ôi dời ơi nó bồng bột chứ, ăn chửi to nhưng đến bữa cơm thì mẹ vẫn nấu món gà rán tôi thích, nên không hẳn là bữa cơm chan nước mắt cho lắm. Tôi vui vì tôi có nhà, có bố và mẹ, có em gái. Làm sao mà không về nhà được chứ, bôn ba ở đâu thì ở, chỉ có về đây mới được lười thôi! Haha

Bạn đoán được câu trả lời của mình rồi đó, đúng, với mình nhà là nơi để trở về.

Trước năm 18 tuổi mình lúc nào cũng mong lớn thật nhanh thật nhanh để bay đi khám phá thế giới này. Mình muốn thoát khỏi sự kiểm soát của bố mẹ, muốn được tự do, muốn làm tất cả những gì mình thích mà không có ai ngăn cản hay cấm đoán, muốn trải nghiệm nhiều điều lạ lẫm hơn. Mình tin bạn cũng từng mong muốn như thế.

Nhưng rồi lớn lên, ra đời mình mới thấy, ồ, thế giới này đâu có màu hồng như mình tưởng tượng. Cuộc sống của người lớn mà. Bon chen hơn, mệt mỏi hơn, rắc rối hơn, ngày nào cũng lo lắng đủ mọi chuyện. Mình ít dành thời gian cho gia đình hơn và hầu hết những cuộc gọi về nhà người chủ động đều là bố mẹ.

Lúc ấy mình chia tay người yêu cũ, nghĩ lại vẫn thấy bản thân điên rồ tại sao có thể vì một người xa lạ làm đau mình lại khiến bản thân bị tổn thương, khiến gia đình lo lắng, mình lao đầu vào công việc, tâm trạng lúc nào cũng không tốt, bỏ ăn uống đến mức ngất trên công ty phải vào viện hơn 1 tuần. Mình thực sự tủi thân. Bạn bè, đồng nghiệp đến thăm nhưng rồi lại về thôi, mình vẫn cứ một mình. Lúc đấy mình quên mất rằng vẫn còn gia đình cơ mà, gia đình mới là những người yêu mình thực sự. Nhưng, mình còn không đủ dũng khí gọi cho mẹ. Và, mẹ lại là người chủ động gọi cho mình trước. Như đứa trẻ con vậy, à không, mình thực sự muốn trở thành trẻ con để có thể chạy về kể cho mẹ mọi chuyện từ trên trời dưới đất, kể cho mẹ mọi uất ức mình đang chịu. 

Biết tin con gái bệnh, bố mẹ mình bắt xe ngay trong đêm, đi hơn 5 tiếng lận ra với mình, ở với mình, chăm sóc cho mình. Bố mẹ vẫn cứ dịu dàng, vẫn cứ yêu thương mình. "Mệt thì về đi con, bố mẹ lo". Bố bảo thế dù từ trước đến nay, bố lúc nào cũng nghiêm khắc, cấm đoán mình đủ thứ. Mình thấy mình vô tâm, vô tâm vô cùng ấy chứ.

Bây giờ, tháng nào mình cũng cố gắng thu xếp để về nhà với gia đình, chủ động gọi cho bố mẹ. Cứ về nhà cái là mình mới được là chính mình, hồn nhiên, không còn lo nghĩ và yêu nhiều hơn.

Mình kể hơn dài một chút, cảm ơn vì các bạn đã đọc nhé. Bố mẹ bao giờ cũng là người yêu mình vô điều kiện, gia đình luôn là nơi bình yên và chào đón mình trở về. Yêu gia đình mình nhiều hơn chút mình nha

Năm 17 tuổi, mình luôn mong ước "xa nhà" để được tự do đi chơi. Tuổi 18 đi học đại học, thật sự thỏa ước nguyện, đi tẹt ga. Hậu quả là rớt 1 môn học và cảm giác mất gốc kiến thức. Lúc đó, vô thức mình gọi về cho ba mẹ, khóc quá chừng. Ba mẹ k la mà còn động viên. Rồi những biến cố vui buồn đầu đời trong những ngày tháng 1 mình nơi đất lạ, mình đều có "nhà" đỡ đần động viên tinh thần. Đó là lúc mình nhận ra có vẻ như mình bồng bột nông nổi quá khi nghĩ "rời nhà" là tốt. Đến nay, mình độc lập trong xã hội, nhưng với mình, "nhà" vẫn mãi là nơi để về. Nơi đó có ba mẹ, mãi mãi không bỏ rơi mình.
Ngoài kia, thế giới yêu con có điều kiện. Với ba mẹ, không cần điều kiện, vẫn yêu con!

Nhớ hồi còn học đại học năm nhất, cứ 1 tuần về một lần, dần rồi thưa dần 2 tuần/lần, 1 tháng/lần, 3 tháng/lần, nửa năm/lần. Quen dần với nhịp sống đô thị, bắt đầu bươn trải hơn. Về thì vẫn câu "Con đã ăn gì rồi" mà thi thoảng nhớ lại mình vẫn còn rơm rớm nước mắt, tôi nghĩ rằng trên đời tôi có thể làm tỉ thứ việc mà mẹ tôi vẫn không biết, điều duy nhất bà quan tâm là sức khỏe của tôi thế nào, hạnh phúc của tôi ra sao.

Tôi chả biết nói gì hơn ngoài từ cảm ơn cả. Mẹ là lý do tôi luôn muốn về nhà, tôi cũng đang cố gắng làm tốt việc ở cuộc đời này để có thể đáp ứng mọi thứ mà mẹ tôi cần, để không phải khổ nữa.

Mình ở 10% còn lại là không phải lúc nào nhà cũng là nơi để về .