1. Sáng tác

Những bài thơ hay tặng thầy cô giáo cũ

tc9


Mọi người thường hay ví người thầy giáo như người lái đò chở khách sang sông. Khách lên bờ có mấy ai ngoảnh lại, chỉ có người lái đò vẫn dõi trông theo. Có sự tương đồng rất rõ trong đặc điểm nghề nghiệp của người thầy và người chèo đò: tiếp xúc với số đông liên tục hết chuyến đò này đến chuyến đò kia cũng như với hết thế hệ học trò này đến thế hệ học trò kia. Thầy có thể không nhớ hết trò nhưng trò lại nhớ rất rõ thầy cô giáo đã dạy mình. Thêm nữa, cả hai nghề này lại có một tương đồng là tận tâm, miệt mài và lặng thầm dâng hiến. 

Nhân ngày 20-11 mời các bạn đến với những bài thơ hay viết tặng thầy cô giáo cũ.

Có những người thầy đã khuất bóng, nhưng vẫn để lại nỗi nhớ khôn nguôi:

VIẾNG THẦY!

Thơ Phan Thúc Định


Trời đầu đông như ánh mắt yêu xa.

Giữa sân trường những chiếc lá bàng viên tịch

Tôi đếm bước trở về miền cổ tích

Qủa thị thơm vương mãi với thời gian...


Thầy của tôi đã về cõi niết bàn

Thỉnh hương khói biết có còn lai vãng?

Tôi mơ hồ bóng thầy trên bục giảng

Quân phục xanh phấn trắng với nồng nàn!


Con ước gì quay ngược bước thời gian


Để con được quỳ dưới chân thầy tạ lỗi

Nghiệt ngã đời là khi nhận ra nông nỗi

Muộn mất rồi sám hối chỉ thêm đau!


Vẫn tươi nguyên ánh mắt thuở ban đầu

Rất nghiêm nghị nhưng ẩn sâu trong đó

Là trăn trở trước những điều con chưa tỏ

Là bao dung tất cả lỗi lầm con...


Chiếc mũ cối của thầy nham nhở những mảnh bom

Lũ học trò chúng con đâu biết đó là kỉ vật

Thấy thầy nâng niu cứ nghĩ thầy sợ mất

Dè bỉu nhau cho cũng chẳng thèm...


Rồi một hôm thầy ốm chúng con thăm

Chiếc mũ cối vẫn đặt đầu giường ngay ngắn

Chúng con mới hay chiếc mũ với thầy là tình sâu nghĩa nặng

Kỉ vật chiến trường của một đồng đội hi sinh!


Khắc lời thầy hãy sống là chính mình

Con đã giữ mình như xưa thầy giữ mũ

Nay con trở về thầy không còn nữa

Chút hương lòng hiếu kính chốn trời xa...


Hưng Nguyên chiều đông!

PTĐ.


Đó là lời xin lỗi muộn màng của cậu học trò ngỗ nghịch

CON CHƯA KỊP NÓI LỜI XIN LỖI!

Thơ Đồng Văn Thanh

Kính tặng Thầy dấu yêu...!


Con về muộn mất rồi..., thầy ơi...!

Chưa kịp nói một lời xin lỗi

Đứa trò hư năm xưa nghịch ngội

Viết nhạo thầy trên bức tường vôi


Con ra trường mỗi đứa một nơi

Trò dại cũ xa rời trang vở

Bụi thời gian cuốn bao nhung nhớ

Hứa lòng mình...lần nữa..., lại quên!


Nay con về...mồ đã rêu xanh 

Thầy lặng lẽ yên lành chín suối!

Qùy bên mộ mắt nhòa..., nghẹn nói

Con là người mắc lỗi.., thầy ơi!


Con đã qua khắp ngả đường đời

Mang day dứt khôn nguôi canh cánh

Công ơn thầy bao la trời biển

Trọn nghiệp đời dâng hiến đầy vơi


Thầy cho con lâu đài tri thức

Dạy trò ngoan biết khóc biết cười

Cả cuộc đời khắc nhớ..., thầy ơi 

Con thành kính nói lời cảm tạ!


Khuôn thầy vẽ mỗi ngày con nhớ

Chăm tu tâm, đức nở hoa tài

Con trở về muộn quá..., thầy ơi!

Trước vong linh xin Người tha thứ

Đ.V.T


Tình cô trò nồng thắm

THẮM MÃI TÌNH CÔ

Thơ Thanh Trang


Em xao lòng khi nghe tiếng trống vang

Lại háo hức đổ hai hàng lệ đắng

Chân nhẹ bước tìm một miền thầm lặng

Tiếng ngày nào, cô ơi! Chẳng hề phai


Người lái đò đưa em tới tương lai

Mặc sóng nước cứ miệt mài cuồng vẫy 

Tâm ngời sáng đánh thức người đứng dậy

Gieo hạt mầm, tay cấy những ước mơ...


Ba năm ròng, hơn cả những vần thơ

Lời giảng ấy chưa bao giờ nằm ngủ

Trang giáo án sáng ngời lên từng chữ

Vẫn một đời người giữ trọn thiên lương


Nay xa rồi chợt thấy dạ vấn vương

Trách mùa cũ lạ thường, sao nhanh quá

Thời áo trắng với em là tất cả

Bởi lòng vàng, em thắm mãi tình cô.

07/10/2018. Thanh Trang


Lời chúc thầy mạnh khỏe

KÍNH CHÚC THẦY MẠNH KHOẺ!

Thơ: Hoàng Minh Tuấn


Ai gom gió tự khi nào chẳng rõ,

Để gửi về trên phố sớm hôm qua,

Ai giấu nắng để trời đất nhạt nhoà,

Đuổi thu đi gọi đông về lạnh giá!


Tháng mười một thu ra đi vội vã,

Đông mang về những nỗi nhớ ngày thơ,

Bao năm rồi từ ngày ấy rời xa,

Ngôi trường cũ nào phôi pha kỷ niệm...


Tháng mười một nay về ta xao xuyến,

Nhớ thầy cô, nhớ bạn hữu xa gần,

Thầy gom chữ dạy ta lúc đầu xanh,

Mà bây giờ mái tóc mình cũng bạc!


Đẹp làm sao cái tuổi thơ ngơ ngác,

Tình thầy trò sao dào dạt lắm thay!

Những buồn vui sướng khổ của bao ngày,

Theo bước ta đi đong đầy nỗi nhớ!


Tháng mười một nay đông về trên phố,

Thầy ở đâu em cũng sẽ tìm về!

Gom góp yêu thương những tháng năm qua,

Em mong được gửi cho thầy tất cả!


Em kính chúc thầy luôn luôn mạnh khoẻ,

Cho chúng em những năm tới lại về,

Được bên thầy giãi bày những đam mê,

Được trở lại tuổi thơ ngày đi học!

Hà nội, 10/11/2018


Hình ảnh người thầy luôn giản dị

THẦY!

Tác giả : Nguyễn Đức Phúc


Cả đời dạy học bao năm 

Về hưu tài sản để nằm ngoài sân 

Chỉ là bàn gỗ bốn chân 

Mình thầy ngồi đó tìm vần thơ hay 

Lời thơ có cánh bay bay

Đọng trên mắt lá,cỏ cây vào đời. 


Để rồi dù đi đâu về đâu thì trong lòng vẫn luôn nhớ về mái trường

NHỚ VỀ TRƯỜNG XƯA

Thơ: Hoàng Thị Như Phượng


Đã lâu rồi hôm nay em trở lại 

Mái trường xưa kỷ niệm cứ ùa về

Nghe tiếng máy em nhớ Thầy da diết

Cung bậc yêu thương theo mũi chỉ nhịp nhàng.


Sân trường mùa thu rực rỡ thảm vàng

Nâng bước chân em sao nhẹ nhàng đến thế

Năm mươi năm qua bao thế hệ

Vun đắp, dựng xây trường đổi mới từng ngày.


Lớp lớp sinh viên từ mái trường này

Trưởng thành vươn lên dựng xây đất nước

Thành quả lớn lao hôm nay có được

Bước khởi đầu Thầy đi trước dệt nên.


Dù mai này Thầy ơi có quên!

Và không nhớ hết tên học trò mình dẫn bước

Nhưng em biết Thầy ơi Thầy làm được

Gieo hạt niềm tin gặt nên những mùa vàng.


Ngôi trường yêu thương thuở ấy đã sang trang

Trường trung cấp nay lên trường đại học

Không phụ công Thầy một đời khó nhọc

Đại học Công nghiệp Dệt may Hà Nội vươn tới những chân trời.


Bay cao, bay xa - năm châu, bốn biển rạng ngời.

HNP

Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông rồi, con đò vẫn như say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới. Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ.

Từ khóa: thầy cô, thơ hay, mái trường, Sáng tác

Cảm ơn

Lan Huong Nguyen
vì đã chia sẻ những vần thơ tháng 11 thật đẹp:

"Đẹp làm sao cái tuổi thơ ngơ ngác,

Tình thầy trò sao dào dạt lắm thay!

Những buồn vui sướng khổ của bao ngày,

Theo bước ta đi đong đầy nỗi nhớ!



Tháng mười một nay đông về trên phố,

Thầy ở đâu em cũng sẽ tìm về!

Gom góp yêu thương những tháng năm qua,

Em mong được gửi cho thầy tất cả!



Em kính chúc thầy luôn luôn mạnh khoẻ,

Cho chúng em những năm tới lại về,

Được bên thầy giãi bày những đam mê,

Được trở lại tuổi thơ ngày đi học!"


Chúc mừng Lan Hương luôn mạnh khỏe, nhiệt huyết vì trách nhiệm và tình yêu với bục giảng nha.

  

Trả lời

Cảm ơn

Lan Huong Nguyen
vì đã chia sẻ những vần thơ tháng 11 thật đẹp:

"Đẹp làm sao cái tuổi thơ ngơ ngác,

Tình thầy trò sao dào dạt lắm thay!

Những buồn vui sướng khổ của bao ngày,

Theo bước ta đi đong đầy nỗi nhớ!



Tháng mười một nay đông về trên phố,

Thầy ở đâu em cũng sẽ tìm về!

Gom góp yêu thương những tháng năm qua,

Em mong được gửi cho thầy tất cả!



Em kính chúc thầy luôn luôn mạnh khoẻ,

Cho chúng em những năm tới lại về,

Được bên thầy giãi bày những đam mê,

Được trở lại tuổi thơ ngày đi học!"


Chúc mừng Lan Hương luôn mạnh khỏe, nhiệt huyết vì trách nhiệm và tình yêu với bục giảng nha.

  

Cảm ơn bạn

Rất ý nghĩa