Những bài thơ hay về mùa cúc họa mi

chm


Trời chuyển sắc, Hà Nội trong những ngày đầu đông, cuối thu. Màu nắng nhạt dần đọng rơi, đọng rớt với màu hương lạnh se se. Hà Nội đẹp dịu dàng và lãng mạn với những yêu thương khó cất lời. Đông Hà Nội về mang theo những những hoa lá, những Cúc Họa Mi reo rắc nỗi vui miên man lòng. Cúc Họa Mi về mang theo cái niềm tin đông không còn xa xôi nữa. Hoa theo mùa rải vào lòng người những mênh mang như thể mùa đông. Màu hoa trắng hòa vào cái hanh hao, lành lạnh. Người đi đường thoáng thấy bóng cúc đã rộn lòng. Họa Mi chỉ chờ có vậy. Đợi mùa đến để lòng người xốn xang, nao nao. Xin giới thiệu những bài thơ hay về mùa cúc họa mi.

Mùa cúc họa mi đến cũng là lúc đông về

Chợt rét

Thơ Chu Minh Khôi


Đã đời chưa cúc họa mi?

Má hồng môi thắm có thì mà thôi

Trên tay cầm cả tháng Mười

Xin đừng cả gió đánh rơi nắng chiều

Lùa Thu vào cõi linh phiêu

Lả lơi vạt áo vịn liều sang Đông

Họa mi rải thảm trời trong

Ngực ai trắng quá mà không chạm mùa 

Gió thì thật, rét chỉ đùa

Câu thơ tôi viết cũng vừa chớm Đông. 

CMK 11.10.2018


Và đâu dó vương nỗi buồn phố thị

CÚC HỌA MY!

Thơ Phan Thúc Định


Muốn làm sợi gió đi hoang

Một chiều ngơ ngẩn ngã quàng vào em

Muốn làm tia nắng vừa lên

Giao hoan cỏ lá nồng nàn đắm say!


Tháng mười ai đốt cạn ngày?

Thời gian hóa bụi tàn bay cuối trời!

Cúc Họa My cứ biếc cười

Mặc ai hờn dỗi tháng mười nông sâu!


Mưa thì như dỗi hờn nhau

Hạt rơi ruộng cạn hạt rầu bên sông

Bãi bồi mẹ cúi lưng còng 

Luống cúc vươn thẳng cho lòng mẹ tươi!


Phố chiều loang lổ nụ cười

Nhịp đời hối hả bỗng vơi nhọc nhằn

Mẹ mang về phố sắc xuân

Hoàng hôn cũng phải tần ngần...Họa My!


Hà Nội phố chiều!

Cụ Định.


Có sự chờ đợi bên những bông cúc họa mi

MÙA CÚC HỌA MI CỦA CHỊ

Thơ Nguyệt Sương


Chị sinh ra giữa mùa cúc họa mi nở rộ

Ngày cơn gió mùa đông đổ dài ngõ nhỏ

Mẹ hơ bàn tay trên chậu than đỏ lửa

Những vất vả nhọc nhằn theo chị suốt đông khan


Chị lớn lên, nheo nhóc đàn em thơ khốn khó vô cùng

Mẹ chưa từng có một chút thời gian dành cho chị 

Năm tháng trôi qua chị thành thiếu nữ

Chẳng biết tự bao giờ chị yêu cúc họa mi


Một mùa đông sang cơn gió lạnh thầm thì

Khi những cánh họa mi bung màu trắng muốt

Thứ màu trắng tinh khôi mong manh thuần khiết

Hoa nở hông nhà mẹ biết chị đã yêu


Đàn em nhỏ lớn lên và mùa đông qua cũng thật nhiều

Những bông cúc họa mi chờ ngày chị hạnh phúc

Nỗi chờ mong như hằn trong đôi mắt

Chị dõi theo mây trời đợi bao mùa bung nở cúc họa mi


Mẹ giục chị lấy chồng khi sắp hết xuân thì

Khi những đứa em lần lượt xây tổ ấm

Chỉ có chị cứ tháng ngày thầm lặng

Mòn mỏi đợi chờ một hình bóng mờ xa


Đến một ngày cúc họa mi nở hoa

Chị nhận được tin anh trở về sau bao mùa thương nhớ

Cúc họa mi đang ngày nở rộ

Cánh mỏng ngập tràn ấm áp giữa chiều đông


Cứ ngỡ rồi chị sẽ lấy chồng

Tiếng pháo nổ tiễn chị sang sông trong ngày chị cưới

Nhưng đông lạnh giá cúc họa mi buồn rười rượi

Anh đã không về mà nằm lại chiến trường xa!

11/9/2018


Có những niềm vui long lanh như mắt trẻ

MÙA CÚC HỌA MI 

Thơ: Hoàng Như Phượng 


Trong sương sớm long lanh như mắt trẻ

Cúc Họa Mi khe khẽ đón mùa sang

Đông dịu dàng sải bước ngắm nhân gian

Hoa khoe sắc tinh khôi trong gió hát.


Hồ Tây sớm nay… mây trời bát ngát

Vũ điệu hoa dào dạt níu chân qua

Cúc Họa Mi vui rạng rỡ chan hòa

Chọn cho mình một mùa riêng khoe sắc.


Tháng mười một giữa thiên nhiên thầm nhắc

Gió vi vu xa lắc cũng ùa về

Mang cho đời điệp khúc sóng đam mê

Đẹp lạ lùng khiến tim ta say đắm.


Ta bên em thung lũng hoa đằm thắm

Áo dài bay Họa Mi trắng đong đầy

Bao kỷ niệm... đông nhuộm trắng Hồ Tây

Cúc Họa Mi và em luôn hoài nhớ…


Mình đã hẹn khi mùa hoa nở rộ

Về bên nhau cho thỏa nỗi chờ mong

Trao yêu thương luôn dấu ở trong lòng

Hòa chung nhịp một mùa vui xao xuyến.

HNP - 10/10/2018


Và cả sự đợi chờ

ĐỂ GIÀNH ANH ĐÓ

Tác giả: Hồng Soi


Cúc họa mi đã nở rồi anh ạ

Mùa đông về em khao khát trong tim

Được nghiêng mình trong giây phút lặng im

Để ngắm nhìn cúc họa mi hé nở


Lần đầu tiên gặp nhau em mãi nhớ

Anh thẹn thùng trao nhành cúc họa mi

Loài hoa dại vương vấn bước em đi

Ôi kỷ niệm ùa về trong ký ức


Phút giao mùa khuya về em thao thức

Ngoài khơi xa anh vẫn trực đêm ngày

Mưa bên hiên tí tách gió heo may

Chắc giờ này nơi đảo xa lạnh lắm


Mẹ con em cầu mong điều may mắn

Biển sẽ êm gió lộng hãy tan dần

Những lá vàng buông kín ở ngoài sân

Cúc họa mi đang để giành anh đó!


Để người đi xa vẫn nhớ quay về tìm lại chốn xưa

TÌM LẠI CHỐN XƯA

Thơ Trịnh Thanh Hằng


Ngày hôm nay một chiều thu bảng lảng

Anh thẫn thờ tìm về lại chốn xưa

Hoạ mi nào ngọn gió cứ đung đưa

Và e ấp ,ngậm ngọc trai trong trắng


Cuối thu rồi lượm hanh hao chút nắng

Thêm chút màu từ mảnh đất phù sa

Níu giọt sương của buổi sáng la đà

Để hôm nay vườn cúc xinh bung lụa


Ở nơi đây thiên đường ngày xưa cũ

Cả ngàn hoa một sắc trắng tinh khôi

Rất mong manh xao xuyến giữa đất trời

Giống như em thuở đôi mươi mười tám


Vừa chớm đông đất trời sao u ám

Anh thẫn thờ chẳng thấy dáng em đâu

Có phải chăng tiếng nhung nhớ nhạt màu

Hoạ mi thắm mà hình ai sương khói


Chiều ngả nghiêng sao tim anh đau nhói

Mải mê tìm hoang hoải bóng hình xưa

Mọi tiếng yêu có lẽ cũng dư thừa

Anh khắc khoải bên Hoạ mi chớm nở


Nếu một mai chênh chao em có lỡ

Vấn vương tình hãy tìm lại Hoạ mi

Đông khát khao run rẩy chẳng nói gì

Ta say đắm dại khờ nơi vườn mộng


Thơ Trịnh Thanh Hằng


Cho dù mùa Cúc mi đã qua, anh vẫn chờ em!

NẾU QUA MÙA ANH VẪN ĐỢI EM SANG

Thơ: Nguyễn Đình Cường


Em dịu dàng đẹp lắm họa mi ơi!

Anh muốn tả không đủ lời để nói

Anh lưu luyến chẳng muốn xa Hà Nội

Bởi có em xao xuyến trái tim hồng


Sắp vào mùa hoa cải sẽ khoe bông

Màu vàng đẹp của nắng thu để lại

Tuổi chúng mình đã qua thời khờ dại

Nên bâng khuâng để lại chút si tình


Cúc họa mi tuy không thật lung linh

Như hồ điệp, như hồng nhung, cẩm thạch...

Nhưng anh thích gắn với đời trong sạch

Mối tình đầu sưởi ấm cả mùa đông


Hai đứa ta cùng chung ý hợp lòng

Anh chung thủy với họa mi màu trắng

Dẫu qua mùa em đi rồi thiếu vắng

Anh xin thề vẫn cứ đợi em sang!


Mùa họa mi từ trên phố xuống làng

Rất vồn vả tiếng chào mời, đón nhận

Nâng niu em, không sợ rồi em giận

Để đến mùa anh lại được gặp em.


Bởi tình cúc họa mi còn mãi trong tim

TÌNH CÚC HỌA MI. 

Thơ Phan Thị Tuyết Vân


Anh có thấy cúc họa mi đang gọi. 

Con tim này vẫn chỉ đợi mình anh. 

Mình xa nhau yêu nhớ cất để dành. 

Nuôi khát vọng cho tình luôn thắm mãi. 


Em vẫn ủ những men say dấu ái. 

Dấu yêu đầu gửi vào những câu thơ.

Nếu yêu nhau xin giữ vẹn câu chờ. 

Để nhớ mãi một thời yêu vụng dại. 


Duyên đã trói hai tâm hồn ta lại. 

Hứa suốt đời mãi mãi chẳng rời nhau.

Vườn họa mi vẫn giăng lối đi vào. 

Để em mãi nghẹn ngào ôm nỗi nhớ. 


Anh có hứa khi họa mi chớm nở. 

Sẽ trở về hôn mắt lệ chờ trông. 

Để tô thêm cho má thắm môi hồng. 

Cùng say đắm nụ hôn yêu mê mải. 


Và nỗi nhớ trong tim sao kỳ lạ. 

Muốn được gần để tựa ngả bờ vai. 

Câu yêu thương trao gửi tháng năm dài. 

Họa mi trắng ...

Vẫn đợi người yêu dấu ...!!!


Như mối tình đầu riêng mang

MÙA CÚC HOẠ MI

Thơ Phan Thu Hà


Lặng lẽ ngày cuối thu

Cúc họa mi xuống phố

Dịu dàng như dáng ai 

Mong manh trong làn gió


Họa mi hay em đó 

Áo trắng về tinh khôi

Để cho lòng thầm nhớ

Ơi họa mi của tôi


Năm tháng cứ dần trôi

Tuổi học trò xa mãi

Mùa cúc họa mi về

Gọi ngày xưa trở lại


Nhắc một thời con gái

Cùng màu trắng dịu dàng 

Họa mi ơi có phải

Mối tình đầu riêng mang ?...


Phan Thu Hà

Cúc Họa Mi, loài cúc dại trắng trong mọc hồn nhiên giữa đất trời. Loài hoa nhỏ bé, ngây ngô, dại khờ mà khiến cho biết bao người không thôi mê mẩn. Hoa ngập tràn phố, hoa ngập tràn lòng, hoa ngập tràn những tiếng yêu thương, phủ khắp đường Hà Nội.

Từ khóa: cúc họa mi, văn thơ, thơ hay, Sáng tác