Chào chị, Nếu muốn ổn định trong ngành nhân sự thì bản thân cần trang bị gì ngoài kinh nghiệm được học ở trường ạ?

Nội dung liên quan

Nếu được, bạn có muốn bản thân bất tử không?

Làm nghề gì thì sướng nhất thời giờ?

Đêm qua cày phim, trưa nay chỉ muốn được ngủ thêm 1 chút cho đỡ vã mà lại vào giờ làm ca chiều. Chợt nghĩ không biết có nghề nào đi ngủ mà lại ra tiền không? Nghe đâu là có nghề ngủ để đánh giá thử chất lượng ga đệm. Khi ngủ là công việc thì chắc cũng không sung sướng gì đâu!!!

Nói dông dài thế thôi, theo các bạn đâu là top các nghề sướng nhất hiện nay?

https://cdn.noron.vn/2020/06/29/88272528115161165-1593412739.jpg

Muốn cuộc sống "ổn định", cần phải lập gia đình?

Ngày lễ ngày tết, gặp bà con bạn bè hẳn khó tránh khỏi mấy câu hỏi "khi nào lấy vợ/chồng", "khi nào sinh con".. Lúc trước từng có bạn hỏi mình một câu về chủ đề "lập gia đình, ổn định cuộc sống", xin chia sẻ lại cùng các bạn Noron.

"Anh Bảo, có nhiều người hỏi em vì sao không lập gia đình, ổn định cuộc sống. Người khác có hết rồi, em phải tính đi. Em thấy câu hỏi này thật buồn cười vì em nghĩ muốn đến với nhau, xây dựng gia đình, không phải do một mình em quyết định và cố gắng. 

Em có gặp vài người, những mối quan hệ xã giao bình thường, em nhấn mạnh là em chưa từng quan tâm quá nhiều đến sự có mặt của họ. Điều kỳ lạ là họ kéo em vào chuyện tình cảm, đến lúc em bắt đầu nảy sinh tình cảm thì họ lại bảo dừng lại vì muốn tốt cho em. Em không thấy buồn, chỉ thấy buồn cười. Không lẽ suy nghĩ sống thoáng khiến con người ta hời hợt như thế?"

Anh có thể hiểu tâm trạng của em, đa phần người ta vẫn quan niệm là phải có một công việc thu nhập "ổn định", phải lập gia đình thì cuộc sống mới "ổn định". Đó là quan niệm từ xưa tới giờ. Em nói đúng, xây dựng gia đình không phải là chuyện có thể do một người quyết định và cố gắng, dù em có tài giỏi, mạnh mẽ, thu hút đến đâu chăng nữa nhưng một mình cố gắng thì lúc em mệt mỏi chính là lúc tuyệt vọng nhất. Cho nên nếu không gặp được một người thật sự quan tâm, yêu thương mình thì hôn nhân để mà làm chi. À, tất nhiên vẫn còn một số người tư duy và sống theo lối cổ - đại khái như là cưới trước yêu sau vậy. Gặp nhau, thấy ổn, suy tính thấy hợp thì tiến tới, cưới về rồi "tìm hiểu" sau. Đa phần những người này xem trọng hôn nhân, khó thay đổi, cũng khó ngoại tình này nọ, gọi chung là an phận.

 Trong tình cảm, cũng có những người cư xử kiểu "cà giựt" như em kể vậy, nghĩa là ban đầu tiếp xúc thấy thích, cố đeo đuổi, đến khi người ta xiêu lòng thì lại thấy chán.. đại khái những người này không có tình cảm thật, cái mà họ theo đuổi là cảm giác chinh phục khó khăn chăng? Còn mấy câu kiểu "muốn tốt cho em" là nói nhảm thôi. Em buồn cười cũng phải.

Quan niệm về hôn nhân ấy mà, có người nói hôn nhân không phải dành cho bản thân mà dành cho người vợ hoặc chồng của mình. Nghĩa là khi em cảm thấy có nhu cầu muốn gắn bó, yêu thương, mang lại hạnh phúc cho người kia thì hãy nghĩ đến hôn nhân. Còn hôn nhân mà vì bản thân mình thì chỉ có thất vọng thôi.

 Có thể là trong môi trường em đang làm việc, học tập không gặp được đối tượng thích hợp (mấy người thích hợp có gia đình hết rồi :v ). Em có thể thử thay đổi một chút thói quen sống, môi trường sống, tham gia những hoạt động trước giờ chưa từng tham gia, gặp gỡ bạn bè mới, học thêm vài thứ hay hay... Tóm lại là làm điều gì đó để mở rộng hơn (một chút) xã hội thu nhỏ của mình, biết đâu sẽ gặp người thích hợp, hay đơn giản là để thấy đời không quá bi quan :D

 Quan trọng hơn hết thảy là đừng buồn phiền vì mấy thứ quan niệm của người khác, cũng đừng tuyệt vọng vì những người không được tốt như mình nghĩ xung quanh. 

Đừng suy nghĩ nhiều chuyện lập gia đình theo kiểu "yes" hay "no", bình thản tùy duyên đi ^^ Cũng đừng đòi hỏi người xung quanh phải thế nào thì mình mới vui. Cứ vui đi. Thoải mái nhìn đời cũng đẹp hơn em ạ, nhìn người thấy cũng dễ thương hơn :))

Tại sao gần 30 tuổi đã bị nói là Ế?

Tui lười hẹn hò thôi mà, ơ kìa các anh em chiến hữu. Hãy yêu thương cô gái độc thân vui vẻ này đi nào!

Sống trong gia đình có bố mẹ ly hôn là cảm giác như thế nào?

Là cái cảm giác vô cùng bất lực và tuyệt vọng, chán nản và vô nghĩa. Mình thèm lắm cái cảm giác gia đình quay quần, xum vầy bên nhau. Cứ mỗi lần nhắc đến 2 chữ "gia đình", mình lạ cảm thấy ngượng ngượng. Chắc là nó không dành cho mình hoặc mình đã từng có nó nhưng từ lúc bố mẹ ly dị thì không. Nhìn bạn bè quây quần, được chăm sóc, che chở bởi cả bố và mẹ mà mình chẳng thể kìm nổi lòng mình mà cảm thấy tổn thương vô cùng.

Còn bạn, sống trong một gia đình như vậy, bạn cảm thấy thế nào?

Hẹn hò thì ai trả tiền?

Tôi thấy nhiều người cứ băn khoăn việc có nên chia tiền cho bạn trai không?

https://cdn.noron.vn/2022/06/26/574192122313690271-1656240458.jpg

Tôi không nghĩ việc chia hay không là chuẩn mực hay thể hiện điều gì cả.

Nhưng tôi biết, nếu bạn không chia tiền với bạn trai, bạn sẽ gặp và hẹn hò với người bạn trai không ngần ngại việc bạn gái không chia tiền và ngược lại.

Vẫn câu nói cũ, Chí Phèo thì sẽ có Thị Nở. Tôi tin sẽ có người phù hợp với phong cách sống và quan điểm của mỗi chúng ta.

Sẽ không có cái gọi là nên chia tiền với bạn trai hay không? Bạn thích như thế nào thì nó là như thế đấy!