Bạn có bị ăn đòn ngày bé không và trận đòn đó ảnh hưởng bạn như thế nào?

  1. Tâm lý học

Hồi nhỏ, mình bị ăn đòn hoài mỗi tội... ăn chậm, ăn rất chậm vì kén ăn. Một tô hủ tíu size em bé mà mình ăn 1 tiếng hông hết ngay khi có cả mẹ đút cho. Nhớ hoài thuở cắp sách đến trường tiểu học cổng trường vừa mở là mẹ chạy ùa vào căn tin mua đồ ăn cho ngồi nhơi tới đánh trống vào học là vừa :)) Giờ ngẫm lại không hiểu sao chỉ như vậy thôi mà mẹ đánh mình rất dữ, cầm cây roi tét vào đùi mấy lằn đỏ. Như phản ứng bất kì đứa trẻ khác, mình khóc :) Khóc tầm 15p chán chê thường nín.

Mãi sau này mình mới biết ngày xưa mẹ cũng bị ông ngoại đánh nhừ đòn mà còn ác liệt hơn. Ác tới độ dí mẹ khắp khu xóm chỉ để đánh vì ông xỉn. Xỉn là về nhà đánh vợ (bà ngoại) đánh con. Mình nghĩ có thể trận đòn của mình cũng một phần bởi ký ức này.

Trận đòn của mình chấm dứt khi mình lên cấp 2. Mẹ tuyên bố thẳng thừng “Lớn rồi tự biết suy nghĩ không đánh nữa” và thay vào đó đứng phạt để tự chất vấn lương tâm. Không đánh nhưng mình vẫn nước mắt lã chã rồi hức hức vì kiềm cơn sổ mũi. Trận đòn của hồi bé không làm mình chấn thương tâm lý. Thậm chí mình còn quên sạch cơn đau khi bị đòn như thế nào. Sau mỗi trận đòn, mình thường vờ ngủ để không nói chuyện với mẹ và cảm nhận được mẹ xoa xoa dầu. Mỗi khi nhớ về mình vẫn thấy buồn cười. :))

Trận đòn của mẹ thì không. Mẹ hận ông suốt đời còn lại. Mẹ vừa hận vừa... sợ. Ông bỏ nhà đi rồi già không ai chăm sóc và ông quay lại tìm mẹ và dì xin trợ cấp. Mẹ nhất quyết không cho và cũng không muốn gặp ông. Nhưng mẹ nhiều lần mủi lòng và cho rồi lại rước bực bội vào người rồi khóc. Mẹ vừa khóc vừa kể. Mình đoán mẹ ăn đòn nhiều hơn mình nhiều.

Còn bạn thì sao?

Từ khóa: 

trận đòn ngày bé

,

tâm lý trẻ em

,

tâm lý học