1. Noron.vn
  2. Khi bị mất trí nhớ thì chúng ta có còn biết sợ hãi?

Khi bị mất trí nhớ thì chúng ta có còn biết sợ hãi?

Không biết thì không sợ, bắt đầu biết thì bắt đầu sợ. Vậy liệu khi bị mất trí nhớ thì những nỗi sợ (độ cao, không gian kín, nhện,...) có thể mất đi luôn không? Những nỗi sợ đấy có thể mất đi nếu người ta không nhớ mình sợ nó không?

Từ khóa: Tâm lý học

Trả lời

Nỗi sợ ẩn sâu trong tiềm thức và vô thức và tâm trí có một cơ chế che đậy các nỗi sợ rất bền vững nên chúng sẽ không mất đi chỉ do tai nạn. Một biến cố có thể là phép thử để gây sự xáo trộn trong tâm trí, làm một số nỗi sợ bộc lộ hoặc lặn đi.

Nỗi sợ thực sự sẽ mất đi khi bạn đối mặt với nó và thấu hiểu nó hoàn toàn. Ví dụ từ bé mình rất sợ nhện chẳng hạn, mặc dù tự thuyết phục mình là nó chỉ là một loại chân khớp có hình thù như thế hoặc mình đứng né nó sẽ không sao nhưng quả thực nhìn nó vẫn thấy rất gai mắt và sợ không giải thích được. Rồi một hôm nọ mình có giấc mơ, trong đó một ký ức cũ nổi lên chuyện mình là hóa thân của côn trùng và bị nhện bắt ăn. Điều làm phát sinh nỗi sợ ở đây là tâm trạng thấy mình bị trói trong kén và chờ bị tiêu hóa. Nhưng sau khi được làm khán giả bất đắc dĩ xem lại thước phim và tỉnh dậy thì mình thấy đỡ sợ hơn nhiều vì mình hiểu hơn là nỗi sợ kia xuất phát từ đâu.

Trong cuộc sống có khá nhiều nỗi sợ mà bạn không cần thiết phải nằm mơ mới thấy được. Chỉ cần dũng cảm đối mặt với nỗi sợ đó và quan sát chúng như một người xa lạ thì sẽ có nhiều sự thật về chính mình được thể hiện.

Nội dung liên quan

Luyện trí nhớ có cần thiết không khi chúng ta đã có google?

Hôm bữa ngồi cùng grab car với một cô bạn cũ, tụi mình tình cờ có một cuộc trò chuyện về các cuộc thi kiến thức (như kiểu Ai Là Triệu Phú, Chiếc Nón Kì Diệu, Đường Lên Đỉnh Olympia đồ...)

Mình bảo cô bạn mình rằng những bạn đi thi sao mà giỏi quá, biết thật nhiều thứ, mình mà đi thi chắc không qua khỏi vòng loại. Xong cô bạn nói là cổ cũng vậy, nhưng cổ thấy những cuộc thi đó hết sức...vớ vẩn (trích nguyên văn). Những kiến thức đó nếu muốn biết thì giờ đã có Google lo, cần gì mắc công nạp chúng vào đầu cho...chật não.

Mình lúc mới nghe qua cũng gật gù đồng tình, cho là cô bạn mình thật thong manh. Nhưng càng nghĩ mình càng thấy đó là một bước tiếp theo của con người bị phụ thuộc vào công nghệ, thật nguy hiểm, nếu một ngày điện thoại bạn bỗng hết pin, hay đi vào những nơi không phủ sóng thì sao?

Nếu cho bạn 1 điều ước, bạn sẽ ước điều gì?

Biết là rất khó, nhưng nếu có 1 điều ước, bạn sẽ ước điều gì? Cứ ước đi vì không ai thu phí đúng không ạ? Cùng chia sẻ cho vui nhé mọi người.

Tại sao càng trưởng thành thì chúng ta càng sợ “sống”?

Nhiều lúc mình tự hỏi, mình sống trên đời này để làm gì? Tại sao mình “bị” sinh ra và tại sao mình phải tiếp tục sống mà không biến mất ngay lúc này? Nhiều lúc mình muốn tự kết liễu cuộc đời mình nhưng thật sự quá ngu ngốc để làm điều đó. Càng lớn lên, càng trưởng thành thì mình càng có cảm giác chán sống, lười bước tiếp này. Mình chắc chắn là nguyên nhân của việc này không phải do áp lực công việc hay do mâu thuẫn gia đình gì đâu và mình vẫn rất ổn với những điều đó hiện tại nhưng ý nghĩ kia thường xuyên đeo bám mình. Có ai trong Noron bị hoàn cảnh giống mình không ạ? Mọi người có cách nào để khắc phục tình trạng này không?

Lê thẩm dương, phạm thành long, ngô minh tuấn, ngát pro bạn thích ai nhất tại sao?

Có thể quên ngôn ngữ mẹ đẻ được không?

Ví dụ có người đi nước ngoài sinh sống xong gần như ko dùng tiếng mẹ đẻ nữa thì có khả năng nào họ sẽ quên bớt tiếng mẹ đẻ không?

Đã có bạn trai rồi nhưng gặp 1 người làm mình rung động thì phải làm sao?