Thế nào là một cuộc sống khiến người khác phải ngưỡng mộ?

  1. Tâm sự cuộc sống

  2. Phong cách sống

Đó là kiếm được nhiều tiền, thật giàu có, check in sang chảnh, du lịch năm châu…?

Hôm nay khi tham gia một chương trình tình nguyện cho những bạn nhỏ bị bệnh hiểm nghèo, khi biết chúng mình sắp phải đi về trường học tiếp, một em đã chạy đến cầm tay mình và bảo, “Chị thật sướng vì được đi học. Em cũng muốn đi hay chị cho em đi với”…

Lúc đó mình chợt nghĩ, thì ra những gì mình đang có cũng có thể là điều người khác hằng ao ước. Vậy thì rốt cuộc, thế nào là một cuộc sống khiến người khác phải ngưỡng mộ? Là những điều ở trên mình nhắc đến cũng là điều mình luôn ngưỡng mộ ở người khác hay đơn giản hơn, là khi bạn sinh ra không bệnh tật, khi bạn được tự do học tập, khi bạn được lớn lên trong gia đình đầy đủ thành viên, không có bạo lực, xa cách,…?

Câu hỏi này có thể là tâm sự nhiều hơn, và mục đích chính nhất mình tham gia chương trình tình nguyện là để làm bài tập lớn nhưng điều mình nhận được không chỉ là kết quả điều tra mà còn hiểu thêm rất nhiều điều đáng trân quý.

Từ khóa: 

sống

,

cuộc sống đáng ngưỡng mộ

,

tâm sự cuộc sống

,

phong cách sống

Hình như cuộc sống mơ ước của mình thay đổi theo thời gian hay sao ý.

Lúc còn nhỏ, mình ghen tị với em trai mình, ước mơ được bố mẹ yêu chiều hơn, được điểm cao học tốt như "con nhà người ta".

Sau đó, tới độ khoảng cấp ba thì mình lại ước được chóng lên đại học, khi ấy mình sẽ thoát khỏi sự kiểm soát của bố mẹ. Mình thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm, ăn gì thì ăn, sẽ không bị bố mẹ mắng nữa. 

Thêm chút nữa, mình lại ước mơ có một tình yêu như ngôn tình, rồi có người yêu chiều chuộng mình các thứ. Rồi cả ngưỡng mộ cuộc sống sang chảnh, ngày ngày du lịch, ăn uống trải nghiệm của những người mình follow trên mạng xã hội. Khi ấy, mình ước được như người ta, có nhiều tiền hơn, nhiều thời gian đi chơi hơn. Mình dần từ ngưỡng mộ chuyển dần sang ghen tị. Thực chất là ghen tị đó, mình tự trách tại sao bản thân không được như thế, không có cuộc sống màu hường giống vậy. Nhưng cậu biết gì không, những thứ đó dần làm mình thấy chán nản, mình dần mất tự tin vào bản thân, lúc nào cũng chỉ biết so sánh với người ta, lấy tiêu chuẩn của một người mà mình chỉ thấy bề nổi làm khuôn mẫu cho cuộc sống lý tưởng của chính bản thân mình. 

Cho tới tận bây giờ, khi mình trải qua một quãng thời gian dài trong viện. Trộm nhìn ba mẹ ngồi khóc vụng bên giường bệnh, lén lút nhìn các cụ ông cụ bà cùng phòng được chăm sóc với muôn vẻ khác nhau. Cụ nào may mắn thì có con cháu quây quần, còn không thì... như cậu đoán đó, con cháu còn cãi nhau ngay cửa phòng cấp cứu. Có lẽ do mình trải qua khoảnh khắc sinh li tử biệt rồi mình mới nhận thấy rằng, gia đình vẫn là quan trọng hơn hết.

Và từ giây phút đó, với mình nụ cười bên mâm cơm là hạnh phúc nhất, tình thương của ba mẹ, người thân là quan trọng nhất, và khung cảnh yên bình bên gia đình chính là cuộc sống mình ngưỡng mộ bấy lâu nay. Mình biết, chắc chắn sẽ có người nói mình dở hơi, bình thường như thế mà cũng ước. Nhưng cậu ơi, với mình, có ba, có mẹ, có mâm cơm rôm rả, có tiếng cười hạnh phúc,... chỉ những điều giản đơn thế thôi cũng quá đủ với bản thân mình. Đây không phải ngưỡng mộ nữa, mà trở thành mơ ước rồi. ^^

Trả lời

Hình như cuộc sống mơ ước của mình thay đổi theo thời gian hay sao ý.

Lúc còn nhỏ, mình ghen tị với em trai mình, ước mơ được bố mẹ yêu chiều hơn, được điểm cao học tốt như "con nhà người ta".

Sau đó, tới độ khoảng cấp ba thì mình lại ước được chóng lên đại học, khi ấy mình sẽ thoát khỏi sự kiểm soát của bố mẹ. Mình thích đi đâu thì đi, làm gì thì làm, ăn gì thì ăn, sẽ không bị bố mẹ mắng nữa. 

Thêm chút nữa, mình lại ước mơ có một tình yêu như ngôn tình, rồi có người yêu chiều chuộng mình các thứ. Rồi cả ngưỡng mộ cuộc sống sang chảnh, ngày ngày du lịch, ăn uống trải nghiệm của những người mình follow trên mạng xã hội. Khi ấy, mình ước được như người ta, có nhiều tiền hơn, nhiều thời gian đi chơi hơn. Mình dần từ ngưỡng mộ chuyển dần sang ghen tị. Thực chất là ghen tị đó, mình tự trách tại sao bản thân không được như thế, không có cuộc sống màu hường giống vậy. Nhưng cậu biết gì không, những thứ đó dần làm mình thấy chán nản, mình dần mất tự tin vào bản thân, lúc nào cũng chỉ biết so sánh với người ta, lấy tiêu chuẩn của một người mà mình chỉ thấy bề nổi làm khuôn mẫu cho cuộc sống lý tưởng của chính bản thân mình. 

Cho tới tận bây giờ, khi mình trải qua một quãng thời gian dài trong viện. Trộm nhìn ba mẹ ngồi khóc vụng bên giường bệnh, lén lút nhìn các cụ ông cụ bà cùng phòng được chăm sóc với muôn vẻ khác nhau. Cụ nào may mắn thì có con cháu quây quần, còn không thì... như cậu đoán đó, con cháu còn cãi nhau ngay cửa phòng cấp cứu. Có lẽ do mình trải qua khoảnh khắc sinh li tử biệt rồi mình mới nhận thấy rằng, gia đình vẫn là quan trọng hơn hết.

Và từ giây phút đó, với mình nụ cười bên mâm cơm là hạnh phúc nhất, tình thương của ba mẹ, người thân là quan trọng nhất, và khung cảnh yên bình bên gia đình chính là cuộc sống mình ngưỡng mộ bấy lâu nay. Mình biết, chắc chắn sẽ có người nói mình dở hơi, bình thường như thế mà cũng ước. Nhưng cậu ơi, với mình, có ba, có mẹ, có mâm cơm rôm rả, có tiếng cười hạnh phúc,... chỉ những điều giản đơn thế thôi cũng quá đủ với bản thân mình. Đây không phải ngưỡng mộ nữa, mà trở thành mơ ước rồi. ^^

Từng chỉ ngưỡng mộ những người giàu và thành đạt nhưng giờ, điều khiến bản thân ngưỡng mộ là những bạn trẻ năng động, tự tin, có thể làm bất cứ điều gì mà không cần lăn tăn suy nghĩ. Từng ngưỡng mộ đứa bạn vì 20 tuổi đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, giờ mới biết nó ngưỡng mộ mình vì có những người bạn chất lượng. Cứ ngưỡng mộ qua lại vậy đó và rốt cuộc, cứ sống trọn vẹn và hướng tới những gì mình khao khát là đã đáng ngưỡng mộ rồi, không cần với ai khác mà với chính mình đầu tiên

Là giàu bạn ạ :)))) Mình ngưỡng mộ những người giàu lắm. Nếu giàu thì những mất mát kia sẽ được xoa dịu một phần, thậm chí mình có thể giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình

đôi khi mình cứ nghĩ mình là người kém may mắn nhất, nhưng khi nhìn lại mới thấy còn bao nhiêu người họ ao ước có được cuộc sống bình thường như mình :(((

Trước tiên thì ngưỡng mộ hay khâm phục là một dạng cảm xúc mà cá nhân hay tập thể dành cho một người nào đó có tài năng,kỹ năng...vượt qua mức tiêu chuẩn của họ nhìn nhận.
Từ đây,có thể hiểu một cuộc sống khiến người khác ngưỡng mộ là khi đối diện với họ ta phải có một cảm giác tự tin nhất định, và việc tạo nên sự tự tin thì cần rất nhiều yếu tố khác nhau bao gồm cả những cách cư xử đời thường.
Nếu sự tự tin là giả bạn sẽ không thể nào có được sự ngưỡng mộ từ người khác,vì sao như vậy, đó là khi chúng ta trải qua nhiều việc trong cuộc sống và vượt qua được, thì những tính cách vượt trội sẽ là thật và sẽ toát ra bên ngoài với trạng thái chân thật nhất.

Với mình, cuộc sống mà mình thấy đáng ngưỡng mộ là cuộc sống không chỉ lo được cho bản thân mà còn lo được cho gia đình. Là cuộc sống khiến bố mẹ vui lòng, ở bên em út khi chúng nó cần, dư dả để khi mọi người khó khăn mình có thể giúp sức. Bây giờ thì mình chỉ lo được cho bản thân mình thôi và đang phấn đấu để thực hiện được mục tiêu trên.

Gia đình mình không được hạnh phúc, những cuộc cãi vã thường xuyên hơn cơm bữa, bố mẹ ly hôn và tìm kiếm cuộc sống riêng cho bản thân, đối với con cái chỉ có trách nhiệm chu cấp tiền chứ không chút tình cảm gì. Vậy nên với mình, một gia đình trọn vẹn, được ăn những bữa cơm chung không tiếng quát mắng cùng bố mẹ, được bố mẹ hỏi han và yêu thương là tất cả những gì bản thân ngưỡng mộ nhất. Nhưng chắc sẽ không bao giờ có được...