1. Noron.vn
  2. Bạn có từng nghiêm túc nghĩ đến việc tự tử không, Nếu có, tại sao?

Bạn có từng nghiêm túc nghĩ đến việc tự tử không, Nếu có, tại sao?

Trả lời

Có chứ năm mình 14 tuổi, cái tuổi mà bài tập chất đống nổi loạn dậy thì và bạo lực học đường. Hồi đó áp lực nên mình ăn cắp bị bắt ba mẹ đánh mình bán sống bán chết và đâm mình 1 dao. Mình bị nhốt 3 ngày 3 đêm, bị ép chuyển trường. Ở trường mới mình bị cả trường bắt nạt ( đúng nghĩa cả trường vì còn có cả thầy cô tham gia chèn ép mình) khi mình tâm sự vs mẹ thì toàn bị nói đó là cái giá mình phải trả. Mình đã đứng trên cầu gọi mẹ và hỏi mẹ có yêu con, có thể tha thứ cho con không và ba mẹ mình nói mình là nỗi ô nhục của cả dòng họ. Nhưng mình thất bại trong việc tự tử và được cứu tuy nhiên mình bị trầm cảm 8 năm. 

Có nè, mình từng nghiêm túc nghĩ đến việc tự tử. Lúc đó không phải là mình kiểu gặp vấn đề tâm lý j đó đâu, nhưng mà mình muốn nghiêm túc suy nghĩ xem lý do khiến người ta tự tử là gì.

tại sao...mỗi lần mà mọi người nói tới việc tử tự thì người lớn lại nghĩ tới mấy từ "hồ đồ", "không suy nghĩ kĩ càng", "nghĩ quẩn", "rồi sau này lại hối hận"...? thực ra mình nghĩ người có ý định tử tự họ thực sự đã suy nghĩ vô cùng kĩ càng. Bởi vì người khác không phải là họ, không hề trải qua nhiều thứ như họ, không suy nghĩ như họ, tại sao lại đánh giá hay phán xét cái ý định đó của họ? theo mình thì tử tự không phải là chuyện xấu; đó là một trong những cách mà bạn muốn từ bỏ cuộc đời, muốn thoát khỏi những đau thương khi mà bạn quá bất lực rồi. Tại sao mng không thể nghĩ tới việc những ng ấy sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn khi ở một nơi nào đó khác, một thế giới khác, vui vẻ hơn việc họ phải chịu đựng những việc họ ko đáng phải chịu hoặc bắt bản thân sống cho tới hết cuộc đời để rồi những thứ khác giày vò họ.

ví dụ là một đứa trẻ tự tử. tới 80% bố mẹ chúng ko bt tại sao chúng tự tử. bởi vì không dám nói. mình sống suốt 14 năm trời, bao nhiêu chuyện đều xảy ra, nào là bạo lực học đường... có thể nói hồi tiểu học thực sự như địa ngục ấy. Nhưng ko hề dám nói cho bố mẹ. vì sao? M sống trong một gia đình, mẹ m tươi cười vui vẻ, đôi khi cáu gắt, bố m hiền lành và hoàn toàn không để tâm lắm về chuyện học tập của m, anh m yêu thương m và chiều chuộng m, thế thì m có dám chen vào giữa cuộc sống hạnh phúc của mọi người ko? Nói thẳng ra là không dám, không dám để bố mẹ m phải vô tình lo lắng cho m, không dám để bản thân trở thành mối bận tâm làm phiền cuộc sống vui vẻ của người khác. Và, nếu nói ra, được lợi ích gì? Những điều mình thường nghe thấy và mình nghĩ bố mẹ sẽ nói nếu mình kể mọi thứ, đó là:"tại sao lúc đó không nói luôn cho mẹ?", "thôi cố gắng vượt qua đi chứ", "những thứ này đã là gì, sau này thử ra ngoài đời còn nhiều thứ khó khăn hơn nhiều"... bởi vì rõ ràng trong mắt bố mẹ mình chỉ là một đứa trẻ, và một đứa trẻ đôi khi trong cái nhìn của người lớn sẽ chỉ có những buồn phiền nhỏ nhoi trẻ con như chuyện điểm số, chuyện bạn bè... Điểm số, chỉ là một vấn đề cực kỳ nhỏ trong hàng ngàn lí do tự tử. Một đứa trẻ, đôi khi cái nỗi đau khổ của nó có thể không lớn lao bằng người lớn, nhưng tại sao phải lớn trong khi nó là một đứa trẻ? Kiểu như một đứa trẻ nhỏ chịu nỗi đau nhỏ, và cũng chỉ có giới hạn của nó thôi ấy?

mình quen một chị học cùng lớp TA. chị ấy đã dũng cảm vượt qua 3 năm cuối cấp 3 với một đống những biệt danh kinh khủng và trò đùa ác độc mà các bạn chị ấy làm. Hôm trc trong giờ, mình có đưa lên một topic là mọi người có thực sự cần thiết phải đeo một cái mặt nạ giả dối mỗi khi ra ngoài? Chị ấy nói có, vô cùng cần, và đã khóc khi kể chuyện của chị ấy. Cô giáo nói tại sao các bạn cùng lớp kia lại làm điều tệ hại đấy, họ có lợi ích gì khi họ làm những việc ấy, họ có thấy vui vẻ không? Đơn giản là yes, có, họ thấy vô cùng vui vẻ. Họ không suy nghĩ gì nhiều khi họ không đặt mình vào hoàn cảnh của chị ấy, và họ chỉ là người đứng bên ngoài, cổ vũ, cười đùa. Họ có được niềm vui của họ mà thậm chí họ không mất cái gì cả, ngoại trừ một trái tim ấm áp.

Mình lại đọc một bài viết về một cậu con trai. Cậu ấy đã chăm chỉ học tập và cố gắng hết sức mình, nhưng cậu ấy ko thể đứng đầu lớp như bố cậu ấy muốn. Học lực bình thường, đủ giỏi để vào một trường đủ tốt và một công ty tốt. Nhưng lại luôn bị chính bố mình nói xấu, xỉa xói và chửi mắng. Cậu con trai ấy đã quá sức chịu đựng khi chính gia đình mình ko hề tin tưởng hay quan tâm mình, và tìm đến cái chết. Trước khi chết, lại có một tia hi vọng lóe lên. Cậu gọi điện cho bố và vẫn chỉ nhận đc lời chửi mắng. Khi đó, tia hi vọng đã tắt rồi. Không còn lí do j để sống nữa. Và cậu ấy nhảy lầu. Thử nghĩ xem, nếu như bố cậu ấy chào cậu vui vẻ như mọi cha mẹ khác làm, nếu người bố khen ngợi hay nhìn nhận kết quả của cậu ấy một lần, thì lúc đó sẽ ko có một sinh mạng phải chết.

Mình chỉ là một đứa học cấp 2 mà suy nghĩ về điều này, bởi vì bộ GD hiện nay đang tát thẳng đống bài tập vào mặt mình và bố mẹ mình không hề quan tâm tới cảm xúc của mình. Bạn hiểu chứ, điều bố mẹ nghĩ là người khác làm được thì con cx phải làm đc. Đáng tiếc, mình ko phải là người ta. Rất xin lỗi vì mình ko giỏi hay thần đồng hay mạnh mẽ như người ta, vậy nha!

Nên á, là một người ngoài, không nên đánh giá những người quyết định tự tử vì đối với họ đó là một cách giải thoát. Vốn dĩ chúng ta ko thay đổi được quyết định của họ, và nên cảm thấy buồn cho họ vì họ đã ko sống đc một cuộc sống mà họ mong muốn, họ đã phải tìm đến cái chết vì họ ko thể chịu nổi cuộc sống họ đang có.

Suy nghĩ thoáng qua thì có còn nghiêm túc thì không. Vì đây chưa phải lúc, t vẫn còn vài việc phải làm trước khi rời đi =)))) Nhiệm vụ được giao từ lúc mới sinh ra hiện tại vẫn chưa hoàn thành. Nhiều lúc nghĩ đến như một sự giải thoát.

Nội dung liên quan

Nếu như có người nói: "Tôi muốn tự tử" - thì phải làm sao?

Khi đang làm việc tại phòng tham vấn tâm lý học đường, có một học sinh xuống và nói với tôi rằng: "con muốn tự tử".

Tôi bình tĩnh đưa học sinh vào phòng ngồi để lắng nghe những tâm sự, suy nghĩ và cảm xúc của người học sinh ấy.

Nếu như chúng ta rơi vào tình huống một người bạn hoặc người thân của mình có ý nghĩ tiêu cực như vậy, thì chúng ta sẽ làm gì?

https://cdn.noron.vn/2021/02/08/73493199705957457-1612778042.jpg

Ở nhà, bố hay mẹ của bạn là người nghiêm khác, khó tính, 'độc tài' hơn?

Ngày xưa còn bé mình hay nghĩ rằng các mẹ thường sẽ khó tính, nghiêm khắc hơn các bố, trong các công việc gia đình và dạy dỗ chăm sóc con cái (có lẽ do phụ nữ bình sinh chỉn chu kĩ tính hơn chăng???). Nhưng về sau này khi tiếp xúc và nói chuyện với nhiều người bạn, mình biết rằng ở rất nhiều gia đình khác, các ông bố lại đóng vai nghiêm khác, trong khi các mẹ hiền lành thoải mái hơn. Vậy là mỗi nhà một khác???

Các bạn có nghĩ giống như vậy không? Ở nhà các bạn thì bố hay mẹ bạn là người nghiêm khắc hơn? Có nguyên nhân sâu xa nào trong tâm lý học quyết định sự khác biệt này không nhỉ?

Bạn có bao giờ nghĩ đến việc hạn chế/ không dùng túi nhựa không?

Mình có người bạn từng nói về 1 cách sống mà mọi việc từ ăn uống, mua sắm, đồ dùng đề hạn chế dùng túi nhựa (bao ni-long), như mua bánh mỳ là không lấy túi nhựa, mua nước thì nói đổ sang bình nước bạn tự đem, không dùng ống hút và dùng túi vải đi chợ/ siêu thị.

Bỗng dưng mình quên mất phong cách đó gọi là gì rồi?

Nhưng bạn có bao giờ nghĩ việc hạn chế/ không dùng túi nhựa trong cuộc sống không?

Các bạn ấn tượng với thành viên nào trên Noron?

Thăm dò mọi người xíu hihi

Những tựa game ngày xưa từng khiến bạn phát cuồng?

https://cdn.noron.vn/2021/07/29/90679189766997001-1627542920.jpg

Khoảng 7-8 năm trước thì mình phát cuồng với trò chơi Gunny và Hàng Rong trên Zingme. Ngoài ra cũng mê mẩn cái trò Mario đầu nấm đến nỗi chơi xuyên ngày nghỉ. Nghĩ lại thấy tuổi thơ lại ùa về.

Còn bạn, những game nào cũng khiến bạn phát cuồng như thế? Mình cũng muốn biết các bạn đã chơi những trò gì ngày tuổi thơ :)))

Những điều con trai ghét ở con gái?