1. Lịch sử

Làm thế nào để người trẻ Việt yêu và tự hào về Lịch sử nước nhà?

Lịch sử là gì? Nó đâu chỉ là những sự kiện đã qua, cũng không hẳn là những sự kiện xưa cũ. Mà nó là cuộc sống của tiền nhân, và biết đâu nó sẽ giúp thế hệ hôm nay và mai sau có được những bài học sâu sắc.

Người trẻ thờ ơ với Lịch sử? Đó là một trăn trở của những người yêu Lịch sử, trong đó có mình. Mình chỉ là "tay ngang" thôi, không dám nhận là "chuyên gia Sử học". Mình chỉ giống như một cậu bé sinh ra ở thời hiện đại, nhưng thích nhặt nhạnh những mảnh ghép xưa cũ để tự an ủi bản thân, và tự tìm ra lẽ sống cho mình thôi.

Trở lại với việc làm sao để Lịch sử gần với thế hệ trẻ? Người ta chỉ biết nói Lịch sử khô khan, cứng nhắc. Nói suông thì ai chẳng nói được. Nhưng xin khẳng định, Lịch sử không hề khô khan, cứng nhắc ạ. Ngược lại, nếu như biết "đánh trúng tâm lý" thì nó sẽ rất cuốn hút đấy ạ.

Đã bao giờ các bạn tự hỏi, tại sao những bộ tiểu thuyết như Tam quốc diễn nghĩa, Thủy hử lại đi gần đến dân chúng như vậy chưa? Tạm thời chúng ta chưa bàn đến tỷ lệ chính xác của nó là bao nhiêu (mà thực ra thì TQDN hay Thủy hử nó là "bảy thực ba hư", chắc hẳn ai cũng biết).

Lịch sử Việt Nam đâu có kém cạnh sử Trung Hoa đâu, cái chính là chúng ta không có những bộ tiểu thuyết như thế. Hoàng Việt long hưng chí, Hoàng Lê nhất thống chí, Nam triều Công nghiệp diễn chí, về sức hấp dẫn và lan tỏa thì làm sao bằng được Tam quốc diễn nghĩa hay Thủy hử?

Người xưa chưa làm được, thì thế hệ hôm nay sẽ làm việc đó. Chúng ta có thể thực hiện nó bằng nhiều cách, ví dụ như là đưa Lịch sử lên phim ảnh, sân khấu,...(nói chung là những sản phẩm mà giới trẻ ưa chuộng). Hay là, chúng ta có thể "hiện đại hóa" nó, sử dụng ngôn ngữ hiện đại để "diễn nghĩa" Lịch sử dân tộc (Ví dụ: Khi mô tả về thời kỳ Lê Trung Hưng, thay vì nói "Vua Lê giữ uy phúc, chúa Trịnh giữ quyền bính", thì sẽ nói "Chúa Trịnh làm mọi việc, vua Lê ngồi tận hưởng. Nhưng nếu khiến chúa Trịnh ngứa mắt, thì hoàng thân nhà Lê sẽ được free 1 vé chào Thái Tổ, Thánh Tông").

Cách thức thì có nhiều, nhưng ngắn gọn lại là mỗi người hãy cố gắng tìm cho mình một hứng thú với Lịch sử đi. Sách vở Lịch sử, thay vì lê thê chữ nghĩa thì hãy lồng nhiều hình ảnh đa dạng, sinh động; ngôn từ gần gũi vào để cuốn hút giới trẻ hơn nữa. Nhưng mà nếu như thái quá, thì nó lại thành "xuyên tạc, phá hoại" Lịch sử đấy, cái đó thì mình phản đối à nghen.

Trên kia là quan điểm cá nhân của mình, mong được mọi người góp ý ạ.

Mọi người có thể chia sẻ, cơ duyên nào đã đưa các bạn đến với Lịch sử được không ạ?

Từ khóa: lịch sử việt nam, truyền cảm hứng, tự hào dân tộc, lịch sử

Có một số góc nhìn về lịch sử mà mình chỉ có thể nói với bạn thân hoặc những người chịu hiểu mà không thể thảo luận, trình bày công khai, cũng không phải phạm pháp, mà là mất công giải thích hoặc bị công kích không đáng. Khi nào có thể tự do thoải mái nói về bất kỳ điều gì mình nghĩ, mình sẽ quan tâm thảo luận, tìm hiểu về lịch sử hơn.

Ngoài ra, lịch sử một là phải thật chính xác, khách quan, hoặc là hư cấu đến vô cùng vô tận. Khi một tác phẩm hư cấu thu hút người xem, người nghe, người đọc, thì tự động người ta sẽ có nhu cầu mong muốn tìm hiểu xem những hư cấu đó dựa trên cái gì.

Qua những gì mình biết về lịch sử và cách người ta viết sử, mình không thấy hứng thú.

Trả lời

Có một số góc nhìn về lịch sử mà mình chỉ có thể nói với bạn thân hoặc những người chịu hiểu mà không thể thảo luận, trình bày công khai, cũng không phải phạm pháp, mà là mất công giải thích hoặc bị công kích không đáng. Khi nào có thể tự do thoải mái nói về bất kỳ điều gì mình nghĩ, mình sẽ quan tâm thảo luận, tìm hiểu về lịch sử hơn.

Ngoài ra, lịch sử một là phải thật chính xác, khách quan, hoặc là hư cấu đến vô cùng vô tận. Khi một tác phẩm hư cấu thu hút người xem, người nghe, người đọc, thì tự động người ta sẽ có nhu cầu mong muốn tìm hiểu xem những hư cấu đó dựa trên cái gì.

Qua những gì mình biết về lịch sử và cách người ta viết sử, mình không thấy hứng thú.

Mình chỉ quan tâm tới lịch sử khi nó liên quan tới cuộc sống hiện tại của mình.

Đợt mình vào SG sống, mình đọc về Sài Gòn sau năm 75 và thấy nhiều kiến thức lý giải được những sự việc xảy ra xung quanh mình ngày nay. Cũng tương tự, các kiến thức lịch sử khác của dân tộc cũng gây ấn tượng với mình khi nó vẫn còn được ảnh hưởng tới hiện tại, ở khía cạnh văn hóa, con người, địa lý ...

Mình nghĩ, nhiệm vụ của lịch sử là để lý giải hiện tại. 

Nếu lịch sử nói dân tộc ta hào hùng, trong khi người dân bây giờ không như thế, tức là mình sẽ cần tìm góc nhìn khác về lịch sử kia.

Mình thấy câu hỏi của bạn cũng hơi giống với hai câu hỏi dưới đây. Bạn thấy lịch sử thú vị nhưng mình và bạn bè chưa cảm thấy chuyện đó. Nó giống như việc mình cực ghét dừa và sẽ rất khó chịu nếu có ai ép mình ăn dừa. Hoặc trong những môn học bạn không thích, bạn có khó chịu nếu ai ép bạn học môn đó hoặc bảo là "ôi môn này dễ lắm, nó này này này nè..." không?

Mình nghĩ chuyện hãy để thích lịch sử hãy để mọi người tự nguyện chứ đừng thiên vị môn lịch sử hơn những môn học khác. Mình đồng ý lịch sử sẽ có vai trò quan trọng nhỉnh hơn vì đó còn là văn hóa nước nhà, nguồn cội. Nhưng mình nghĩ khó lòng để khiến người khác hiểu và cảm nhận sự quan trọng đó. 

Mình đồng ý có nhiều cách tiếp cận lịch sử dễ hơn: tham quan bảo tàng, đi workshop, đọc truyện, xem phim... Nhưng nếu những cái đó mình không muốn "tự nguyện" đi thì sao? Sẽ thật tuyệt vời nếu chính những người yêu thích lịch sử truyền cảm hứng đó đến với những người chưa quan tâm lắm về lịch sử như mình. 


Đơn giản vì những người làm giáo dục chưa có cách thức truyền tải thông tin sáng tạo và thông minh đến người học và cơ hội nghề nghiệp với môn sử còn quá hạn hẹp

Câu hỏi khá hay vì cũng có rất nhiều người thắc mắc ở những bài trước. Để người Việt yêu sử Việt cũng giống như câu hỏi tại sao người Việt hay xem những bộ phim liên quan đến sử Trung như Diên Hy Công Lược, Như Ý Truyện,... thậm chí còn tò mò tìm hiểu nội dung phim các nhân vật có giống như Lịch sử trong khi đó thì những phim liên quan đến lịch sử các triều đại vua chúa Việt ít được quan tâm hơn