LỜI CUỐI

Nắng chiều đã nhàn nhạt,

Trên bến đò phân ly.

Lời em nghe như hát,

Trông vẫn rất nhu mì.


Một ngày, anh trở lại,

Bến đò ngày xưa đây.

Như, vô tình tìm lại,

Tuổi nhỏ mình cầm tay.


Một lời cuối trong veo,

Ân tình thời dâu bể.

Mây đời dường chồng chéo,

Của ngày xưa ướt lệ.


Dòng sông dường im lặng,

Của một thời xuân qua.

Hay, thuyền tình trĩu nặng,

Do nhớ về đôi ta?


Anh ngồi lặng ở bến,

Nhìn màu nước, màu mây.

Soi mặt mình nước lên,

Thầm nghĩ, tình hôm nay...

c795fcdb9792f0381999f074bc57600f


Nắng chiều vẫn nhàn nhạt,

Bến đò xưa, êm ru.

Phải, tình xưa cũng nhạt,

Em thuộc về thiên thu...

26/12/2018

Thơ: Tịnh Nhiên

Ảnh: Pinterest

Từ khóa: Sáng tác