1. Xã hội

Ở tuổi 22 chưa có bất cứ một thứ gì trong tay như: sự nghiệp, công việc, tiền tài thì đó có phải là dấu chấm hết?

Từ khóa: Xã hội
Mình cũng 22, k có gì bất định hay khủng hoảng cả. Nếu bạn làm việc với nhiệt huyết và đam mê thì mình khẳng định ngoài đi làm ra bạn k muốn đi đâu chơi nữa. Nhớ về ngày tháng cả ngày nghịch điện thoại từ sáng tới tối, nghĩ về tương lai có thể tốt đẹp hơn, vậy hiện tại chưa đủ để bạn muốn làm việc à?
Hôm qua mình ngồi đợi xe bus (khoảng 8r tối, đi làm về) có gặp 1 bác cũng già rồi, ngồi nghe bác kể ở nhà chán nên đi làm cho vui, bác kể mới làm bảo vệ được 1 tuần luôn. Nói lân la thế nào mà sau bác kể luôn bác vẫn hướng dẫn tư vấn thiết bị vật tư y tế cho các bệnh viện, làm với Hitachi, kỹ sư vô tuyến của bên phòng không không quân (khẳng định là chính xác luôn vì bác nói toàn từ chuyên ngành), xong bác kể con trai bác làm ở vtv. Ngưỡng mộ chưa? Xấu hổ chưa? Về tài năng, kinh nghiệm, kiến thức bạn có thể không bằng, nhưng chả nhẽ sự cố gắng hay chăm chỉ, cả cái gọi là nhiệt huyết tuổi trẻ bạn cũng k có à, không bằng cả một bác già đã ngoài 50?
Nghe có vẻ chỉ trích thì đúng rồi đấy, bọn mình qua cái thời 17 20 rồi, qua cái đoạn 18 bước chân ra xã hội rồi, cái giai đoạn ẻo lả đó thực sự k muốn quay lại.
Thêm ý nữa, bạn k cần để ý quá nhiều về số lượng các bạn 22 mà kinh tế công việc sự nghiệp đủ cả, áp lực đồng trang lứa đấy, lấy làm mục tiêu cố gắng thì được, chứ còn để tiêu cực thế này thì bỏ ngay. Có phải tất cả mọi người tuổi 22 đều như vậy và mình bạn k có gì đâu? Xong gọi đấy là chấm hết khi nhiều người giống bạn? Vậy thì khi viết câu hỏi này bạn chấm hết nhiều cuộc đời lắm rồi đấy :)
Trường hợp mà chưa tìm được công việc yêu thích thì cứ đi làm mà kiếm sống, kiếm kinh nghiệm, kiếm tri thức đi, học hỏi nhiều vào rồi sẽ có ngày biết đc mình thích gì. Mấy việc làm trước đó cũng k dư thừa, biết đâu sau này nó có ích cho công việc yêu thích :) nhưng phải nhớ, dù làm công việc gì, hãy cố gắng hết khả năng.

Trả lời

Mình cũng 22, k có gì bất định hay khủng hoảng cả. Nếu bạn làm việc với nhiệt huyết và đam mê thì mình khẳng định ngoài đi làm ra bạn k muốn đi đâu chơi nữa. Nhớ về ngày tháng cả ngày nghịch điện thoại từ sáng tới tối, nghĩ về tương lai có thể tốt đẹp hơn, vậy hiện tại chưa đủ để bạn muốn làm việc à?
Hôm qua mình ngồi đợi xe bus (khoảng 8r tối, đi làm về) có gặp 1 bác cũng già rồi, ngồi nghe bác kể ở nhà chán nên đi làm cho vui, bác kể mới làm bảo vệ được 1 tuần luôn. Nói lân la thế nào mà sau bác kể luôn bác vẫn hướng dẫn tư vấn thiết bị vật tư y tế cho các bệnh viện, làm với Hitachi, kỹ sư vô tuyến của bên phòng không không quân (khẳng định là chính xác luôn vì bác nói toàn từ chuyên ngành), xong bác kể con trai bác làm ở vtv. Ngưỡng mộ chưa? Xấu hổ chưa? Về tài năng, kinh nghiệm, kiến thức bạn có thể không bằng, nhưng chả nhẽ sự cố gắng hay chăm chỉ, cả cái gọi là nhiệt huyết tuổi trẻ bạn cũng k có à, không bằng cả một bác già đã ngoài 50?
Nghe có vẻ chỉ trích thì đúng rồi đấy, bọn mình qua cái thời 17 20 rồi, qua cái đoạn 18 bước chân ra xã hội rồi, cái giai đoạn ẻo lả đó thực sự k muốn quay lại.
Thêm ý nữa, bạn k cần để ý quá nhiều về số lượng các bạn 22 mà kinh tế công việc sự nghiệp đủ cả, áp lực đồng trang lứa đấy, lấy làm mục tiêu cố gắng thì được, chứ còn để tiêu cực thế này thì bỏ ngay. Có phải tất cả mọi người tuổi 22 đều như vậy và mình bạn k có gì đâu? Xong gọi đấy là chấm hết khi nhiều người giống bạn? Vậy thì khi viết câu hỏi này bạn chấm hết nhiều cuộc đời lắm rồi đấy :)
Trường hợp mà chưa tìm được công việc yêu thích thì cứ đi làm mà kiếm sống, kiếm kinh nghiệm, kiếm tri thức đi, học hỏi nhiều vào rồi sẽ có ngày biết đc mình thích gì. Mấy việc làm trước đó cũng k dư thừa, biết đâu sau này nó có ích cho công việc yêu thích :) nhưng phải nhớ, dù làm công việc gì, hãy cố gắng hết khả năng.

Bạn tính 22.5 tuổi là hẻo hay sao mà chấm hết?

Chào anh, em nghĩ ở cái tuổi 22 đó chính là sự khởi đầu cho tương lai sao nó lại là dấu hết nhỉ ?Vì đâu phải ai ở cái tuổi 22 ấy có được tất cả như sự nghiệp, công việc hay tiền tài gì đó đâu. Nhưng để có những thứ đó thì em nghĩ ở tuổi 22 em nghĩ nó nên là khởi đầu và nỗ lực của tuổi trẻ để đạt được những thành công đó.

Mình đã trải qua giai đoạn này và thật sự như bạn nói, từ cổng trường đại học bước vào doanh nghiệp, cuộc đời sẽ đập vào mặt bạn vô vàn thứ quá là terrible, mình có hơi shock và làm cuộc sống đảo lộn trong 1 khoảng thời gian. Nhưng sau giai đoạn đó, khi có thể cân bằng lại mọi thứ, bạn sẽ thấy mình trưởng thành hơn, dám đối mặt với mọi thách thức và kiểm soát, chăm sóc bản thân mình tốt hơn:))

Khủng hoảng tuổi 22

Không, hoàn toàn không bạn ạ. Nếu mình không nhầm thì với những bạn học Đại học thì 22 tuổi là độ tuổi mà bạn vừa mới ra trường. Tuổi 22 mệt mỏi, không có gì trong tay, chẳng biết làm gì và cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Chúng ta bắt đầu bước ra trường đời, thứ vốn dĩ khác xa so với trường học. Chỉ có lúc đó ta mới thấy được lí do vì sao mà người ta thường nói thời học sinh, sinh viên là khoảng thời gian tuyệt vời: được bố mẹ chăm sóc, ăn chơi xả láng, vô lo vô nghĩ.

Đây là lứa tuổi chúng ta thường đưa ra quyết định theo cảm tính mà không thực sự suy nghĩ thật kỹ càng. Và đương nhiên, chúng ta sẽ không thể nào tránh khỏi việc mắc phải những sai lầm. Đừng ngạc nhiên khi nhìn đâu cũng chỉ thấy thất bại. Vì đây là lứa tuổi của những sai lầm và điều đó là hoàn toàn bình thường.

Khủng hoảng tuổi 22 là điều mà ai cũng phải trải qua. Tuổi 22 không có thứ gì trong tay không phải là dấu chấm hết. Đúng vậy, đến chết còn chưa phải là hết. Chúng ta cần hiểu rằng, mọi sai lầm đều là tài sản, là bài học quý báu.

Khủng hoảng tuổi 22 - Nên làm gì?

Nhìn lại chính mình.

Lo lắng cũng chẳng giúp ích được gì, cái mà chúng ta cần bây giờ là biến những điều không chắc chắn thành chắc chắn. Điều bạn cần làm đó là nhìn lại chính mình. Tất cả mọi thứ xung quanh cuộc sống là do bản thân quyết định. Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh: bố mẹ không giàu, trường đại học không tốt, môi trường làm việc quá nghiêm khắc…

Hãy dành cho mình khoảng thời gian tĩnh, để ngẫm nghĩ về quá khứ, hiện tại, tương lai. Để nhận ra đâu mới là mục đích sống, đâu là thứ mình thực sự thấy hứng thú và mỗi ngày mình sẽ làm gì để khiến cuộc sống tốt đẹp hơn.

Phát triển bản thân.

Phải vấp ngã, mới trưởng thành. Nếu chưa tìm được sở thích hay đam mê thì cứ thử đi, thử bất cứ cái gì. Nắm lấy mọi cơ hội tốt xung quanh bởi vì đây là khoảng thời gian chúng ta được phép sai lầm. Đừng đòi hỏi ngay một công việc tốt với mức lương cao sau khi ra trường trong khi bản thân chưa đủ năng lực.

Hãy bắt đầu từ những cái nhỏ bé trước: một công việc lương thấp nhưng cho mình nhiều trải nhiệm, một thói quen dậy sớm mỗi ngày, tập thể dục, đọc sách 30 phút mỗi sáng, ăn uống khoẻ. Đặt mục tiêu giỏi ngoại ngữ từ con số 0 thì hãy bắt đầu bằng việc nghe nhạc và xem phim nước ngoài thường xuyên, tìm tài liệu về những thứ bạn thích bằng ngôn ngữ nước ngoài. Nếu lên kế hoạch thức dậy sớm, hãy bắt đầu từ 8h,7h rồi 5h tuỳ vào thói quen hằng ngày. Bên cạnh đó, việc trau dồi

kỹ năng mềm
là điều vô cùng cần thiết.

Chủ động tìm kiếm và nắm bắt cơ hội

Như tỷ phú Jack Ma cũng đã từng nói:" Rất nhiều người thất bại bởi một chữ đợi, chỉ có dấn thân mới tạo ra kết quả". Cơ hội luôn ở bất kì đâu, bất cứ thời điểm nào, chỉ là chúng ta có chịu để ý và nắm bắt chúng hay không. Nắm lấy mọi cơ hội tốt xung quanh bởi vì đây là khoảng thời gian chúng ta được phép sai lầm. Quan trọng là sau mỗi sai lầm, chúng ta rút ra được bài học gì cho bản thân và áp dụng nó cho bước đường tiếp theo như thế nào.

Bạn lo lắng vì không có công việc thì hãy nhìn lại bản thân, hỏi lại xem ước mơ của mình là gì, mục tiêu của mình là gì, khả năng của mình ra sao và không ngững học hỏi, trau dồi và chủ động tìm kiếm cơ hội thay vì chờ đợi.

Nếu bạn không nỗ lực, không nắm lấy, không cố gắng tìm hiểu, không mở rộng phạm vi của chính mình để đến gần hơn với thành công mà thụ động ngồi chờ đợi một điều kỳ diệu sẽ xảy ra, thì rất tiếc, đừng bao giờ nghĩ đến thành công nữa đi.

https://cdn.noron.vn/2022/04/28/14392270513021388-1651150351.jpg