Tại sao chúng ta lại có rất ít ảnh chụp chung với gia đình?

Hôm nay, nghe ai đó hỏi "Lần gần nhất bạn chụp với bố mẹ là khi nào?". Người kia ngập ngừng khá lâu rồi nói "T không nhớ rõ, lâu lắm rồi t không chụp cùng bố mẹ và cũng hiếm khi"
Thực sự nghe xong tôi khá giật mình, hoá ra không chỉ tôi như vậy. Tôi nghĩ rằng do tôi không biết thể hiện tình cảm, hoàn cảnh gia đình tôi khác - nó khiến chúng tôi luôn phải tỏ ra như mình ổn, mình mạnh mẽ và dần dần lời quan tâm lại giống như lời trách móc. Và vì thế, tôi ngại thể hiện tình cảm qua những bức ảnh chụp chung.
Nhưng nay tôi nhận ra rằng, có thực sự là do tôi ngại không? Tôi chụp ảnh cùng bạn cốt là lưu lại kỉ niệm, là thanh xuân vì có thể chúng tôi không gặp nhau nữa, hoặc lâu không gặp nhau thì có cái lôi ra nhắc nhớ về kỉ niệm. Còn gia đình, có phải nó quá thân thuộc, nó sẽ luôn bên cạnh tôi nên tôi không sợ mất, không cần vài tấm hình để lưu giữ không? Tôi đang quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến thời gian của mình!
Từ khóa: Tâm sự cuộc sống

Lần gần đây nhất mình chụp chung với ba là 6 tháng trước.

Với má thì...chắc gần 2 năm trước (tại má không thích chụp hình).

Còn với thằng em thì từ trước tới giờ mình chụp chung với nó được đúng 6 tấm. Trong đó có 3 tấm là chụp hồi nhỏ, 3 tấm là chụp khi nó đi nghĩa vụ vào 2 năm trước.

Còn lần gần đây nhất mình chụp chung với bà là 1 tuần trước.

Còn đối với bạn bè, thì không phải lần nào hội ngộ tụi mình cũng lôi điện thoại ra chụp. Mải nói chuyện quá nên quên chụp hình luôn.

Trả lời

Lần gần đây nhất mình chụp chung với ba là 6 tháng trước.

Với má thì...chắc gần 2 năm trước (tại má không thích chụp hình).

Còn với thằng em thì từ trước tới giờ mình chụp chung với nó được đúng 6 tấm. Trong đó có 3 tấm là chụp hồi nhỏ, 3 tấm là chụp khi nó đi nghĩa vụ vào 2 năm trước.

Còn lần gần đây nhất mình chụp chung với bà là 1 tuần trước.

Còn đối với bạn bè, thì không phải lần nào hội ngộ tụi mình cũng lôi điện thoại ra chụp. Mải nói chuyện quá nên quên chụp hình luôn.

Đúng thật, số ảnh mình chụp cùng bố mẹ chắc đếm trên đầu ngón tay. Bức ảnh cả nhà đông đủ nhất hình như chỉ có 2 bức, 1 bức chụp gia đình hồi mình còn bé tí với 1 bức chụp khi cả nhà cùng đi du lịch cách đây cũng đã mấy năm rồi. Bố mẹ mình ít khi chụp ảnh mà mình cũng ít khi nghĩ đến việc phải chụp ảnh với bố mẹ. Quay đi quay lại bố mẹ đã về hưu, tuổi tác cũng cao rồi, mình thì đi học xa lúc nhớ mở điện thoại ra xem ảnh thì tìm mòn mắt giữa hàng nghìn cái ảnh cũng chẳng được 1-2 cái có mặt bố mẹ....

chắc vì mình cảm thấy họ luôn ở bên cạnh mình, là người quá quen thuộc nên đôi khi mình quên là họ rồi cũng sẽ rời xa mình. Cũng tương tự như việc thể hiện tình cảm, đối với bạn bè thì mình rất tự nhiên, nhưng mỗi lần muốn nói yêu bố, yêu mẹ cứ cảm thấy ngượng ngùng sao á. Hay do ảnh hưởng bởi nền văn hóa VN nhỉ, chứ mình thấy Châu Âu họ hay thể hiện tình cảm lắm á.